
Nguyệt Mộng Thư
Hồi nhỏ, tôi và cậu bạn trúc mã cùng nhau tắm chung ở khu nhà tập thể quân khu. Tôi túm lấy vật dài dưới thân cậu ấy, thắc mắc hỏi: “Cái này là gì? Sao cậu có mà tớ không có?” Cậu ấy đỏ mặt, lắp bắp không nói nên lời. Tôi hăng hái nói: “Cắt đi! Tình cảm chúng ta tốt lắm, cái gì cũng phải dài giống nhau!” Các bậc trưởng bối hai nhà cười rộ lên, chọc ghẹo tôi là cô dâu nuôi từ bé của cậu ấy, ngay từ nhỏ đã quản lý cái thứ đó của cậu ấy rồi. Lớn lên, người đàn ông lạnh lùng hung dữ ấy chỉ lộ ra nụ cười dịu dàng với tôi. Năm mười tám tuổi, anh lén lút đưa tôi đến nhà nghỉ, trong một khách sạn tồi tàn, anh đã lấy đi lần đầu tiên của tôi. Xong việc, anh đeo chiếc vòng gia truyền lên tay tôi: “Nguyệt Dao, đời này anh chỉ nhận em làm vợ.” Năm hai mươi ba tuổi, vừa trở về từ đội, anh lập tức làm đơn xin kết hôn với tôi. Khi đeo nhẫn cưới vào tay tôi, bàn tay từng vững vàng bóp cò khẩu Barrett run rẩy không ngừng. Anh nói: “Thẩm Nguyệt Dao, nếu có ngày nào đó anh phản bội em, em cứ một phát bắn ch anh đi.” Nhưng năm hai mươi lăm tuổi, khi đang làm nhiệm vụ, anh bị người ta bỏ thuốc, quấn quýt bên một người phụ nữ cả đêm. Tôi nắm chặt đơn ly hôn chưa kịp đi đến phòng tổ chức, đã bị Hoắc Cảnh Sâm chặn lại trước một bước. Anh kéo chốt an toàn, họng súng dí vào cằm: “Nguyệt Dao, anh thà chết còn hơn rời xa em.” Tôi không thể trơ mắt nhìn anh chết, đành phải bỏ qua. Nhưng sau này, tôi nhìn thấy bụng người phụ nữ kia nhô cao, còn Hoắc Cảnh Sâm quỳ một gối xuống, đi giày cho cô ấy. Hoắc Cảnh Sâm quỳ dưới ngưỡng cửa, hai mắt đỏ hoe: “Cha của Lâm Thiền là ông trùm buôn vũ khí xuyên quốc gia, chính ông ta đã giết cha em, bây giờ chỉ có Lâm Thiền mới có thể khiến ông ta quay về nước.” “Nhiệm vụ kết thúc, anh sẽ đích thân tiễn cô ấy đi.” Tôi đã tin. Cho đến lần thứ ba, anh gọi một cuộc điện thoại đến Sở cảnh sát và điều đi trái tim mà mẹ tôi đã chờ đợi nửa năm.
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương