Lâm Thiền nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, thở hồng hộc, nhếch môi đầy vẻ trả thù.
“Anh còn chưa biết Nguyệt Dao đã đi rồi à?”
“Cô ấy hận anh! Cho nên đến cả lúc đi cũng không muốn cho anh biết...”
Hoàng hôn như máu, sắc mặt Hoắc Cảnh Sâm lại càng tái nhợt, một lát sau anh đập mạnh vào vô lăng.
“Nguyệt Dao...”
Điện thoại để ở ghế phụ đột nhiên vang lên, anh vội vàng cầm lên ấn nút nghe.
“Anh Hoắc, vợ anh có gửi chuyển phát nhanh cho anh, còn dặn người giao hàng nhất định phải nói với anh một câu...”
“Sinh nhật vui vẻ!”
Hoắc Cảnh Sâm lúc này mới muộn màng nhận ra, thì ra đã đến sinh nhật mình, ngay sau đó là một niềm vui sướng tột độ.
Thẩm Nguyệt Dao còn gửi quà sinh nhật cho mình, đây có phải chứng minh, cô ấy vẫn không nỡ rời xa anh không?
Hốc mắt Hoắc Cảnh Sâm lập tức đỏ lên, thùng chuyển phát nhanh được rạch ra bằng dao rọc giấy, anh nhìn vào với ánh mắt mong đợi, nhưng ngay khi nhìn rõ đồ vật bên trong, liền bị ký ức đóng đinh tại chỗ.
Chiếc cốc sứ tráng men năm 8 tuổi, viên đạn năm 18 tuổi, đơn đăng ký kết hôn năm 22 tuổi... và cả tờ giấy ăn viết dòng chữ đi ngắm bắc cực quang.
Mỗi một món đồ, đều là bảo vật mà Thẩm Nguyệt Dao trân trọng, cô ấy từng nói:
“Đợi sau này chúng ta có con, em sẽ lấy cho nó xem, anh yêu em nhiều như thế nào.”
Nhưng bây giờ, cô ấy trả lại hết cho anh, những thứ liên quan đến anh cô ấy không mang đi bất cứ thứ gì.
Chút may mắn cuối cùng đã bị đập tan, trong phút chốc, cảm xúc mà Hoắc Cảnh Sâm cố gắng kìm nén, vỡ òa.
Anh đỏ mắt, thảm hại quỳ trên đất, gào lên khàn cả giọng: “Không... Không!”
Lần đầu tiên trong đời, Hoắc Cảnh Sâm mất kiểm soát trước mặt mọi người.
Sau khi nhận ra Thẩm Nguyệt Dao đã hoàn toàn rời đi, Hoắc Cảnh Sâm nhốt mình trong phòng suốt ba ngày, không ăn uống, cũng không ngủ được.
Trái tim dường như không còn đập nữa, không có chút sức lực nào, ngay cả đau đớn cũng là một cảm nhận hiếm hoi.
Anh vốn định chết quách cho xong, nhưng...
“Tiểu Hoắc, cậu đến rồi.” Cục trưởng Chu chào anh một tiếng, ánh mắt vẫn dừng trên tấm ảnh chung trên bia mộ.
Chết là chuyện dễ dàng nhất, anh phải sống để tìm cô ấy mà chuộc tội.
“Cục trưởng Chu, tôi muốn biết Nguyệt Dao đã đi đâu.”
Giọng anh kiên định, mang theo một sự cố chấp khó có thể nhận ra.
“Đừng vội, xem mấy thứ này trước đã.”
Người lính gác bên cạnh Cục trưởng Chu đưa tới một tập tài liệu đựng trong túi giấy da bò.
Đầu ngón tay Hoắc Cảnh Sâm run rẩy, nhanh chóng mở ra.
Trong tài liệu chứa đầy báo cáo điều tra, giấy trắng mực đen viết đầy sự tàn nhẫn của anh đối với Thẩm Nguyệt Dao.