BẢN ÁN TỬ CỦA THẨM NGUYỆT: LỤC CẢNH BÂN QUỲ KHÓC TRƯỚC CỤC DÂN CHÍNH KHI HOẮC TƯ THẦN XUẤT HIỆN
892 từ
Cái nắng 39 độ của Bắc Kinh cũng không thể thiêu rụi được sự ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày tôi. Ngay trên bậc thềm Cục Dân Chính, Lục Cảnh Bân ném thẳng tờ kết quả siêu âm cùng một bản "Thỏa thuận trước hôn nhân" vào mặt tôi. Trong chiếc Mercedes đỗ cách đó không xa, Lục Nhược Tuyết — cô "em gái nuôi" yếu đuối của anh ta — đang hạ kính xe, vuốt ve cái bụng phẳng lì với nụ cười khiêu khích. "Ký đi. Nhược Tuyết mang thai rồi. Em đứng tên làm mẹ hợp pháp đứa trẻ, đồng thời chuyển 30% cổ phần hồi môn của Thẩm gia cho nó làm quỹ giáo dục. Đằng nào chúng ta cũng cưới, của em cũng là của anh." Lục Cảnh Bân ban phát mệnh lệnh, thái độ trịch thượng như thể đang ban ơn. "Đổ vỏ cho hai kẻ loạn luân các người, còn phải cống nạp cả gia sản?" Tôi bật cười lạnh lẽo, nhặt tờ thỏa thuận lên rồi xé toạc thành từng mảnh vụn, ném thẳng vào mặt hắn. "Lục Cảnh Bân, anh diễn kịch mù mắt ông nội anh thì được, chứ định lừa Thẩm Nguyệt này? Đừng hòng!" Lục Cảnh Bân thẹn quá hóa giận, bóp nát bó hoa cưới bằng ruy băng, gầm lên: "Thẩm Nguyệt! Cô đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Bước khỏi cái cửa này, cái danh 'gái ế bị từ hôn' sẽ bám theo cô cả đời. Bao giờ cô quỳ xuống cầu xin Nhược Tuyết, tôi mới bước vào ký giấy!" Tôi không nói một lời, giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh cuốn sổ hộ khẩu rỗng tuếch, đăng thẳng lên vòng bạn bè giới thượng lưu Bắc Kinh: "Hủy hôn rồi. Sổ hộ khẩu đang sẵn. Rác rưởi đã bị quét dọn. Ai thiếu vợ, mang nhẫn đến Cục Dân Chính ngay bây giờ, tôi gả!" Lục Cảnh Bân cười nhạt, khoanh tay đứng nhìn: "Để tôi xem có thằng ngu nào dám đắc tội Lục gia mà rước cô về!" Chín phút sau. Bầu trời Bắc Kinh rung chuyển. Tiếng động cơ gầm rú xé nát sự tĩnh lặng. Không phải một, mà là một đội bay gồm ba chiếc trực thăng áp tải một dàn Rolls-Royce Phantom bọc thép phanh rít cháy đường ngay trước bậc thềm. Hàng chục vệ sĩ áo đen ùa ra, phong tỏa toàn bộ khu vực. Từ chiếc xe trung tâm, một người đàn ông sải bước xuống. Giày da thủ công đạp lên những cánh hoa hồng nát. Khí áp tàn khốc, vương giả bóp nghẹt mọi ánh nhìn. "Diêm vương sống" của giới tài phiệt Bắc Kinh, kẻ thù tử nguyệt của Lục gia — Hoắc Tư Thần. Anh tháo kính râm, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua đám đông, cuối cùng khóa chặt lấy tôi, giọng trầm thấp từ tính vang lên: "Thẩm Nguyệt. Cục Dân Chính sắp nghỉ trưa rồi. Em định để chồng mình phải chờ bao lâu nữa?" Lục Cảnh Bân hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, lắp bắp: "Hoắc... Hoắc gia... ngài đang đùa sao?" Hoắc Tư Thần thậm chí không buồn liếc nhìn hắn. Anh bước tới, quỳ một chân, mở hộp nhung đỏ chứa viên kim cương xanh giọt lệ độc nhất vô nhị, cẩn thận lồng vào ngón áp út của tôi. "Lục thiếu gia, cảm ơn anh đã cẩn thận nhường lại phu nhân của tôi." Hoắc Tư Thần đứng dậy, ôm trọn eo tôi, khẽ búng tay. Trợ lý của anh lập tức ném một xấp hồ sơ dày cộp thẳng vào mặt Lục Cảnh Bân. "Tin vui cho anh đây. Đoạn video HD cảnh anh và 'em gái nuôi' ân ái trong biệt thự, cùng báo cáo ADN cái thai, tôi đã cho phát trực tiếp trong cuộc họp Hội đồng quản trị Lục thị mười phút trước rồi." Sắc mặt Lục Cảnh Bân trắng bệch như xác chết, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn điên cuồng vồ lấy điện thoại, màn hình hiện lên hàng chục tin nhắn báo tin cổ phiếu Lục thị lao dốc không phanh, và lệnh tước quyền thừa kế khẩn cấp từ chính ông nội hắn. "Không! Thẩm Nguyệt, em cứu anh! Là con khốn Nhược Tuyết gài bẫy anh!" Hắn gào thét, định bò tới ôm chân tôi. Nhưng hai vệ sĩ to con đã đạp hắn dính chặt xuống đất. Từ trong xe, Lục Nhược Tuyết cũng bị lôi cổ ra ngoài, khóc lóc thảm thiết khi thấy chỗ dựa cuối cùng hoàn toàn sụp đổ. Hoắc Tư Thần đưa tay che mắt tôi lại, giọng dịu dàng cưng chiều đến cực điểm: "Đừng nhìn, bẩn mắt phu nhân." Anh bế bổng tôi lên xe, bỏ lại một câu tuyên án lạnh ngắt đằng sau: "Sẵn tiện, hồ sơ Lục Cảnh Bân bòn rút công quỹ đã được gửi cho cảnh sát kinh tế. Chúc hai người tuần trăng mật vui vẻ sau song sắt." Cửa xe đóng lại, bỏ mặc hai kẻ cặn bã đang cắn xé nhau trong tuyệt vọng giữa đường. Ván cược hào môn này, tôi không chỉ lật bàn, mà còn tự tay đập nát bát cơm của kẻ thù