[BÁO THÙ RỬA HẬN] LỤC CẢNH BÂN QUỲ LẠY TRONG TUYỆT VỌNG, THẨM NGUYỆT CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH BÀ CHỦ LỤC THỊ!
773 từ
Cầm tờ giấy đăng ký kết hôn đỏ chót còn thơm mùi mực trên tay, tôi vẫn có chút hoảng hốt. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút, tôi từ một tiểu thư bị từ hôn trở thành phu nhân quyền lực nhất giới tỷ phú Bắc Kinh.
Hoắc Tư Thần ngồi bên cạnh, vắt chéo đôi chân dài miên man. Ngón tay thon dài của anh thản nhiên vuốt ve chiếc nhẫn kim cương xanh trên tay tôi, ánh mắt cưng chiều đến mức khiến người ta phải nghẹt thở: "Hoắc phu nhân, em định thưởng cho vi phu thế nào sau màn anh hùng cứu mỹ nhân vừa rồi đây?"
Tôi khẽ nhếch môi, thu lại vẻ ngỡ ngàng, đôi mắt phượng ánh lên tia sắc lạnh: "Hoắc tổng, chúng ta đều là người làm ăn. Màn dạo đầu ấn tượng đấy, nhưng tôi muốn tự tay bóp nát chút kiêu ngạo cuối cùng của Lục Cảnh Bân."
Hoắc Tư Thần bật cười, tiếng cười trầm thấp quyến rũ chết người. Anh búng tay, chiếc Rolls-Royce bọc thép lập tức quay đầu, hướng thẳng về phía trụ sở chính của Lục thị. "Nghe theo phu nhân. Đêm nay, Lục thị sẽ là quà tân hôn của em."
Tại sảnh lớn của tập đoàn Lục thị.
Lục Cảnh Bân vừa bị tống cổ khỏi Cục Dân Chính đang chật vật chạy về công ty để cầu xin ông nội. Hắn lê lết bước chân, lôi theo Lục Nhược Tuyết đang khóc lóc ỉ ôi phía sau. Vừa bước qua cửa kính cường lực, bước chân hắn sững lại, đồng tử co rút kịch liệt.
Tôi, Thẩm Nguyệt, đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế Chủ tịch ngay giữa sảnh, xung quanh là hàng chục vị giám đốc và cổ đông lớn của Lục gia đang cúi rạp người khiếp sợ. Đứng phía sau bảo giá cho tôi là Hoắc Tư Thần, khí áp vương giả tỏa ra khiến không một ai dám ngẩng đầu.
"Thẩm... Thẩm Nguyệt! Cô làm cái trò quỷ gì ở đây? Cô lấy tư cách gì bước vào Lục thị?!" Lục Cảnh Bân gầm lên, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm giẻ rách cuối cùng.
Tôi thong thả ném một xấp tài liệu bọc bìa da xuống bàn kính, thanh âm trong trẻo nhưng tàn nhẫn vang vọng khắp sảnh lớn: "Lục Cảnh Bân, mở to mắt ra mà nhìn. Ba mươi phút trước, Hoắc Tư Thần đã tung tiền thu mua toàn bộ cổ phần trôi nổi và ép các cổ đông lớn nhượng lại quyền sở hữu. 51% cổ phần Lục thị hiện đã chuyển sang tên tôi. Từ giờ phút này, tôi mới là chủ nhân của cái công ty này."
Sắc mặt Lục Cảnh Bân từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Hắn run rẩy vồ lấy xấp tài liệu, nhìn chữ ký sắc lẹm của Hoắc Tư Thần và con dấu đỏ chót mà tròng mắt muốn nứt toác.
"À, còn nữa," Tôi khẽ mỉm cười, bước từng bước tao nhã trên đôi giày cao gót, dừng lại trước mặt Lục Nhược Tuyết đang run rẩy nép sau lưng hắn. "Tôi vừa báo cảnh sát về tội danh làm giả giấy tờ y tế và âm mưu tống tiền. Lục Nhược Tuyết, cái thai giả bằng túi silicone trong bụng cô... nhớ bảo bác sĩ trong trại giam tháo ra cẩn thận nhé, kẻo vỡ."
"Cô... cô biết hết rồi?" Lục Nhược Tuyết ngã quỵ, ôm mặt gào khóc thảm thiết, lớp trang điểm tơi tả như một kẻ điên.
Lục Cảnh Bân như bừng tỉnh, điên cuồng quay sang giáng một cái tát trời giáng vào mặt "em gái nuôi": "Con tiện nhân! Mày dám lừa tao?! Mày hại tao mất tất cả rồi!"
Ngay lúc đó, một toán cảnh sát kinh tế ập vào sảnh lớn, dứt khoát bẻ ngoặt tay Lục Cảnh Bân đè gí xuống mặt sàn đá cẩm thạch. Chiếc còng số 8 lạnh lẽo bập thẳng vào cổ tay kẻ từng cao cao tại thượng.
Tiếng còi cảnh sát chói tai, tiếng gào thét rủa xả, cắn xé lẫn nhau của hai kẻ cặn bã vang vọng phía sau. Tôi xoay người, khoác tay Hoắc Tư Thần bước đi trên thảm đỏ, bỏ lại đống rác rưởi đã được dọn sạch sẽ.
Hoắc Tư Thần ôm trọn vòng eo tôi, dồn tôi vào góc khuất trong thang máy VIP, cúi đầu ghé sát tai tôi thì thầm đầy ma mị: "Phu nhân của anh ra tay tàn nhẫn thật đấy, nhưng mà... anh rất thích."