[CHẤN ĐỘNG HOẮC GIA] THẨM NGUYỆT BƯỚC QUA CỬA LỚN, ĐÍCH THÂN VẢ MẶT MẸ KẾ TRƯỚC ÁNH MẮT SỦNG NỊNH CỦA HOẮC TƯ THẦN!
778 từ
Chiếc Rolls-Royce Phantom đẫm máu lướt trong đêm tối, lao thẳng qua cánh cổng sắt chạm trổ mạ vàng của Hoắc gia trang viên.
Vừa bước xuống xe, đập vào mắt tôi là hàng chục người làm đang đứng xếp hàng quy củ. Nhưng ở ngay chính giữa sảnh lớn, một người phụ nữ trạc ngũ tuần, ăn mặc sang trọng với chuỗi ngọc trai bằng quả nho trên cổ, đang ngồi nhâm nhi trà với vẻ mặt đầy khiêu khích. Đó là bà La - mẹ kế của Hoắc Tư Thần, kẻ luôn lăm le muốn hất cẳng anh khỏi vị trí gia chủ để dọn đường cho đứa con trai ruột của bà ta.
"Tư Thần, con mang thứ gì về nhà thế này?" Bà La liếc đôi mắt sắc lẻm nhìn chiếc váy đỏ lấm tấm vài vết máu của tôi, giọng the thé cất lên: "Hoắc gia chúng ta là danh gia vọng tộc hàng đầu Bắc Kinh, không phải là cái trại tị nạn để con nhặt một đứa con gái vừa bị Lục gia từ hôn về đây. Càng xui xẻo hơn, vừa rước nó về đã gặp ngay sát thủ. Đồ sao chổi!"
Không khí trong sảnh lập tức đông cứng lại. Ánh mắt Hoắc Tư Thần tối sầm, sát khí từ bãi đỗ xe ngầm dường như một lần nữa bùng lên. Anh định bước lên phía trước, nhưng tôi đã đưa tay cản lại.
Tôi mỉm cười tao nhã, chậm rãi sải bước trên đôi giày cao gót tiến về phía bà La. Tiếng gót giày gõ xuống nền đá cẩm thạch vang lên những nhịp điệu bức người.
"Bà La, bà nói sai hai điều rồi." Tôi đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt phượng hoàng híp lại, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo uy áp kinh người. "Thứ nhất, không phải Lục gia từ hôn tôi, mà là tôi vừa đích thân tống cổ Lục Cảnh Bân vào tù và thâu tóm luôn Lục thị. Thứ hai..."
Tôi đột ngột vung tay.
"Chát!"
Một cái tát nổ đom đóm mắt giáng thẳng xuống gò má được bảo dưỡng kỹ lưỡng của bà La. Chiếc tách trà trên tay bà ta rơi xoảng xuống đất, vỡ nát. Tất cả người làm xung quanh đều há hốc miệng, khiếp sợ đến mức không dám thở mạnh.
"...Thứ hai," Tôi lạnh lùng rút một chiếc khăn tay từ túi áo của Hoắc Tư Thần, cẩn thận lau từng ngón tay vừa chạm vào mặt bà ta. "Kẻ phái sát thủ đến bãi đỗ xe đêm nay là con trai cưng của bà - Hoắc Cảnh Minh. Đừng tưởng tôi không nhìn thấy hình xăm gia huy nhánh phụ nhà họ Hoắc trên cổ gã sát thủ bị tôi bắn hạ lúc nãy."
Bà La ôm một bên mặt sưng vù, tròng mắt muốn rớt ra ngoài: "Mày... mày ngậm máu phun người! Con tiện nhân này, mày dám đánh tao?!"
Bà ta gào thét định lao vào cào cấu tôi, nhưng chưa kịp đụng đến một sợi tóc, một nòng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào giữa trán bà ta.
Hoắc Tư Thần đứng ngay phía sau tôi từ lúc nào. Đôi mắt anh lạnh lẽo như vũng băng ngàn năm, khóe môi lại cong lên một nụ cười sủng nịnh đến mức bệnh hoạn dành riêng cho tôi:
"Phu nhân của tôi nói là do Cảnh Minh làm, thì chắc chắn là do nó làm. Người đâu, phế bỏ hai chân của Hoắc Cảnh Minh ném ra khỏi Bắc Kinh cho tôi. Còn bà La đây..." Hoắc Tư Thần bóp cò kêu tiếng "cạch" khô khốc khiến bà ta sợ hãi tiểu cả ra quần, ngã phịch xuống đất. "Ngày mai lập tức dọn đến am ni cô trên núi, cả đời này không được bước chân xuống núi nửa bước!"
"Tư Thần! Mày không được làm thế! Tao là mẹ kế của mày!" Bà La gào khóc thảm thiết, nhưng ngay lập tức bị vệ sĩ bịt miệng lôi xềnh xệch ra ngoài như một túi rác.
Chỉ trong chớp mắt, mọi chướng ngại trong nhà họ Hoắc bị dẹp sạch sẽ. Hoắc Tư Thần vòng tay ôm rịt lấy eo tôi, cằm tựa lên hõm cổ tôi hít hà mùi hương mê người. Anh trầm giọng, ánh mắt tràn ngập dục vọng và sự cuồng si không thể che giấu:
"Hoắc phu nhân, em ở bên ngoài uy phong lẫm liệt như vậy... Bây giờ về phòng tân hôn, có thể nhường cho vi phu thể hiện chút uy phong của đàn ông được không?"