Cửa thang máy VIP vừa khép lại, không gian chật hẹp chỉ còn vương lại hơi thở nam tính mang theo mùi gỗ tuyết tùng rực lửa của Hoắc Tư Thần. Bàn tay to lớn của anh vuốt ve rãnh lưng qua lớp váy mỏng manh của tôi, nụ hôn sâu cuồng nhiệt giáng xuống mang theo tính chiếm hữu tuyệt đối.
"Tư Thần..." Tôi khẽ đẩy lồng ngực rắn chắc của anh ra, hơi thở có chút dồn dập. "Chúng ta vẫn đang ở địa bàn của Lục thị."
"Lục thị?" Khóe môi Hoắc Tư Thần nhếch lên nụ cười ngạo nghễ, đôi mắt phượng híp lại nguy hiểm. "Bây giờ nó là của em. Toàn bộ Bắc Kinh này, nơi nào có Thẩm Nguyệt, nơi đó là địa bàn của Hoắc Tư Thần."
Ding.
Thang máy dừng ở bãi đỗ xe ngầm tầng B3. Cánh cửa kim loại vừa mở ra, không khí lạnh lẽo và mùi gỉ sét nhàn nhạt xộc thẳng vào mũi tôi. Một sự im ắng chết chóc bao trùm. Dàn vệ sĩ áo đen mở đường lúc nãy của Hoắc gia... hoàn toàn không thấy đâu.
Đồng tử Hoắc Tư Thần đột ngột co rút. Phản xạ như một con thú săn mồi lão luyện, anh vòng tay ôm rịt lấy eo tôi, xoay người ấn mạnh tôi vào bức tường thép của thang máy.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Ba viên đạn xuyên phá xé gió lao tới, găm thẳng vào tấm gương nơi tôi vừa đứng giây lát trước, vỡ nát thành từng mảnh vụn. Hơn chục gã sát thủ bịt mặt đen ngòm từ các góc khuất của bãi đỗ xe đồng loạt chĩa những nòng súng gắn giảm thanh về phía thang máy.
"Có kẻ đánh hơi thấy tôi điều động phần lớn vệ sĩ đến phong tỏa Cục Dân Chính nên đã mai phục sẵn ở đây." Giọng Hoắc Tư Thần lạnh như băng, tay phải rút nhanh khẩu súng bạc từ thắt lưng. Anh tháo áo khoác vest trùm lên đầu tôi, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo sự trấn an tuyệt đối: "Nguyệt Nguyệt, ngoan ngoãn trốn ở góc này. Đừng mở mắt."
Nói rồi, "Diêm vương sống" của Bắc Kinh lao ra ngoài như một tia chớp. Tiếng súng nổ chát chúa, tiếng xương gãy vụn và tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi trong tầng hầm u tối. Hoắc Tư Thần tựa như một cỗ máy gặt mạng người, mỗi lần bóp cò là một kẻ đổ gục.
Thế nhưng, bọn chúng quá đông.
Qua khe hở của chiếc áo khoác, tôi tinh mắt nhận ra một gã sát thủ đang bò trên nóc chiếc SUV gần đó, họng súng đen ngòm của hắn đang nhắm thẳng vào điểm mù sau gáy Hoắc Tư Thần lúc anh đang phải thay đạn.
Trái tim tôi hẫng đi một nhịp. Kêu lên sẽ không kịp nữa!
Không một chút do dự, tôi đạp tung chiếc áo khoác, nhào người về phía một gã sát thủ vừa bị hạ gục gần cửa thang máy. Bàn tay thon dài của tiểu thư Thẩm gia, người vốn chỉ quen cầm bút ký hợp đồng, nay dứt khoát đoạt lấy khẩu súng ngắn dính đầy máu, mở chốt an toàn, hai tay nâng súng nhắm thẳng lên nóc xe.
"Đoàng!"
Viên đạn xé rách không khí, găm chuẩn xác vào giữa trán gã sát thủ trên nóc xe ngay khoảnh khắc ngón tay hắn vừa chạm cò. Gã rơi phịch xuống đất, đập vỡ nát kính chắn gió.
Tiếng súng bất ngờ khiến Hoắc Tư Thần quay ngoắt lại. Đập vào mắt anh không phải là một cô vợ nhỏ bé đang co rúm khóc lóc, mà là Thẩm Nguyệt với chiếc váy đỏ rực, tay cầm súng, ánh mắt kiên định, sát khí và lạnh lùng không thua kém bất kỳ kẻ máu mặt nào trong thế giới ngầm.
Tôi thổi nhẹ nòng súng đang bốc khói, nhếch môi nhìn người đàn ông đang sững sờ: "Hoắc tổng, tôi từng nói rồi. Chúng ta là người làm ăn, tôi không có thói quen để đối tác của mình phải chịu thiệt thòi, càng không bao giờ đứng yên làm bình hoa di động."
Bầu không khí trong bãi đỗ xe tĩnh lặng trở lại khi đám sát thủ bị giải quyết sạch. Hoắc Tư Thần từ từ cất súng, bước từng bước dài về phía tôi. Đáy mắt anh bùng lên một ngọn lửa cuồng nhiệt và si mê đến điên rồ. Anh vươn tay nắm lấy bàn tay đang cầm súng của tôi, kéo mạnh tôi vào lồng ngực vững chãi, khàn giọng gầm gừ:
"Mạng của anh từ nay là của em. Thẩm Nguyệt, đời này kiếp này, em đừng hòng trốn khỏi tay anh!"