Ánh mắt Tạ Uẩn đờ đẫn nhìn khuôn mặt tôi, tựa hồ như không dám tin tôi lại nói ra những lời như vậy.
Hắn hơi cúi đầu, ảm đạm nói: "Nàng thế mà vẫn còn nhớ rõ."
Ba năm trước, nhà họ Tạ đến đây từ hôn.
Lúc bấy giờ, cha mẹ lần lượt bệnh mất, tôi trở thành một cô nhi.
Tạ Uẩn lại có được một cơ hội ra ngoài làm việc, lúc trở về sẽ thăng quan tiến chức.
Thân phận cô nhi của tôi vì thế mà không còn xứng với hắn nữa.
Nhà họ Tạ đưa ra hai cách giải quyết:
Một là từ hôn, tôi và Tạ Uẩn từ nay trai dựng vợ gái gả chồng, đôi bên không còn liên quan gì đến nhau.
Hai là đổi hôn sự, tôi gả cho con thứ nhà họ Tạ là Tạ Quần cũng giống vậy thôi.
Nhà họ Tạ tự cảm thấy bản thân đã làm đến mức tận tình tận nghĩa rồi.
Dù sao Tạ Quần cũng do một người thiếp xinh đẹp sinh ra, dung mạo tuấn tú, lại từng được một vị lão quận chúa khen ngợi, để xứng với một thân côi cút như tôi là quá thừa thãi.
Nhưng tôi lại càng quan tâm đến cái nhìn của Tạ Uẩn hơn.
Người đính hôn ban đầu là Tạ Uẩn, tôi và hắn từng chung sống rất hòa hợp.
Tôi không muốn xem hắn là một kẻ phản trắc, bội tín phụ nghĩa.
Tôi bình tĩnh nói: "Đây là ý của Tạ Đại lang quân sao? Ta muốn Đại lang quân đích thân nói cho ta biết, nếu không, ta không chấp nhận."
Người nhà họ Tạ cười chắc nịch, "Đại lang quân đã sớm liệu được cô nương sẽ nói như vậy nên đặc biệt lưu lại một bức thư, xin cô nương xem qua. Lang quân bảo rằng, thời thế thay đổi, cô nương là người thông minh, hẳn là phải biết làm sao để xem xét thời thế."
Bức thư đã được tôi mở ra xem.
Quả thật là nét chữ của Tạ Uẩn, bên trên còn có vẽ ký hiệu riêng của hắn.
Bức thư của hắn rất ngắn gọn: Cắt đứt đôi nơi, chớ oán chớ niệm, mong nàng trang điểm lại mày ngài, kết duyên cùng người khác.
Tôi bèn nhận lấy bức thư.
Sự lựa chọn cũng đã được đưa ra.
Tôi nói: "Từ hôn thôi."
Người nhà họ Tạ có chút kinh ngạc.
Bọn họ cứ tưởng tôi sẽ chọn Tạ Quần.
Tạ Quần cũng sững sờ nhìn tôi, ngay sau đó liền cười sảng khoái, tiêu sái hành lễ.
"Tỷ tỷ Lục Tuyết lẽ nào không tin tưởng đệ sao? Nếu tỷ tỷ chịu gả cho đệ, đệ nhất định sẽ đối xử tốt với tỷ tỷ."
Hắn nhỏ hơn tôi vài tháng.
Ngày trước, khi tôi hẹn gặp Tạ Uẩn, hắn thường đi theo.
Tôi nhàn nhạt nói: "Kẻ thất tín muốn được người khác tin tưởng lần nữa, còn khó hơn cả lên trời. Nhà họ Tạ các người hôm nay vì tiền đồ mà vứt bỏ ta, ngày mai cũng sẽ vì lý do khác mà bỏ rơi ta lần nữa, tin các người một lần là do ta mù quáng, tin thêm lần nữa thì chính là ta mất trí. Xin các vị hãy về cho, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, trai dựng vợ gái gả chồng, đôi bên không can hệ gì đến nhau, ngày sau dẫu có gặp lại, chỉ coi như kẻ xa lạ qua đường."
Về sau, những lời đồn đại nổ ra khắp nơi, bảo rằng số tôi khắc sáu người thân, cho nên nhà họ Tạ mới phải từ hôn.
Tôi gian nan sinh tồn, tham gia cuộc thi tuyển chọn nữ quan, giành được vị trí đứng đầu, tìm được con đường làm nữ quan, trở thành Chưởng ngôn của Thượng Cung Cục trong hoàng cung, chuyên vì Hoàng hậu nương nương thảo chiếu chỉ, chỉnh lý văn thư.
Còn nhà họ Tạ lại bị kéo vào chuyện tham ô của Thái tử.
Thái tử đương nhiên sẽ không phải chịu phạt nặng, thế là chỉ có thể tìm một kẻ thế tội đứng ra.
Nhà họ Tạ lập tức trở thành kẻ gánh tội thay đó.
Tạ Uẩn từ công thần của nhà họ Tạ, phút chốc lại biến thành tội thần của gia tộc.
Hắn đã quỳ trước cổng cung điện ba ngày liền, nhưng lại chẳng có một ai dám thay hắn truyền lời hay đệ trình tấu chương.
Thế là hắn mới chạy đến quỳ trước Thần Hoa Môn nơi ra vào của người trong hậu cung, chặn đường tôi.
Tôi từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt không vui chẳng buồn.
"Lang quân từng bảo ta phải biết xem xét thời thế, ta vẫn luôn ghi nhớ lời giáo huấn ấy, không dám quên đi một phút giây nào."
Tôi đi vòng qua hắn, cứ thế bỏ đi.
Tạ Uẩn cất cao giọng: "Ta sẽ hưu thê, chờ nàng trở về, nàng hai mươi sáu tuổi thì xuất cung, ta sẽ đợi nàng cho đến năm hai mươi sáu tuổi, chỉ mong nàng có thể truyền đạt một lời để ta được gặp Hoàng hậu nương nương."
Bước chân tôi chợt khựng lại, có hơi khó tin: "Ngươi muốn bỏ vợ?"
"Không sai!" Tạ Uẩn quả quyết, "Ta biết chuyện năm xưa là ta đã làm ủy khuất nàng, ta nguyện thay đổi làm lại từ đầu, Lục Tuyết, mong nàng bỏ qua hiềm khích trước đây, hai ta lại nối tiếp duyên xưa."
"Ha ha ha ha ha ha!" Tôi ngửa mặt lên trời cười dài, cười đến mức nước mắt cũng sắp rơi ra.
"Tạ Uẩn à, ta vốn tưởng ngươi chỉ làm người ta buồn nôn ở mức bình thường, ai ngờ ngươi lại còn có thể tởm lợm hơn thế nữa, ngươi xem Lý Lục Tuyết ta đây là loại người gì, lại xem Vương Nhuận Hà là hạng người nào? Ngươi cho rằng bản thân mình lại là cái thá gì chứ? Vương phu nhân, phu nhân nghe thấy cả rồi chứ? Kẻ đó đòi bỏ vợ cưới người khác, phu nhân còn muốn tán gia bại sản để cứu hắn nữa sao?"
Vương Nhuận Hà từ phía vách tường đỏ chậm rãi bước ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tạ Uẩn.
Trên mặt Tạ Uẩn lóe lên một nét hoảng sợ, đôi môi trắng bệch khô khốc thốt ra hai chữ: "Nhuận Hà..."
Vương Nhuận Hà mắt nhìn thẳng đi lướt qua hắn, trong đôi mắt dường như không hề có sự hiện diện của con người này.
Tạ Uẩn đứng lên, nén cơn đau nơi đầu gối, lảo đảo đi theo, nhưng lại bị thị vệ chặn ở bên ngoài cửa.
Hắn khẽ quát tháo: "Phu nhân của ta sao lại ở đây?"
Tôi khẽ cười mỉm một tiếng, khóe môi nhếch lên nụ cười trào phúng.
"Vương phu nhân luôn lo nghĩ đến an nguy của nhà họ Tạ nhà ngươi, nguyện dâng thiên kim chỉ để cầu xin được yết kiến Hoàng hậu nương nương một lần, hôm nay ta ra ngoài chính là để đón phu nhân vào cung, nhưng ngươi thử đoán xem, Vương phu nhân hiện tại có còn muốn cầu bình an cho cái nhà họ Tạ của ngươi nữa không?"
"Lý Lục Tuyết, cô gài bẫy ta!!!"
"Là tự ngươi tìm đường chết."