Năm đó sau khi tôi từ hôn, thực ra cũng không hề cảm thấy quá mức không cam lòng.
Nước chảy chỗ thấp, người vươn chỗ cao.
Tạ Uẩn hắn ta muốn trèo cao nương bóng, tôi chẳng còn lời nào để nói.
Nhưng hắn đã sai ở chỗ không nên có người mới rồi, lại còn nhẫn tâm giẫm đạp lên người cũ là tôi đây.
Lúc bấy giờ, sau khi hồi kinh, hắn mang theo một cô nương trở về.
Cô nương đó xuất thân từ một gia đình giàu có, là biểu muội của một vị thiếp thất của Thái tử, lần này lên kinh đô vốn là để nương tựa vào vị thiếp thất kia, nhờ nàng ta giúp tìm kiếm một hôn sự với một gia đình danh giá.
Tạ Uẩn phụng mệnh ra ngoài làm việc, tiện đường đón cô nương ấy vào kinh, đón tới đón lui thế nào, cô nương đó lại trở thành người trong lòng của hắn.
Hắn nhanh chóng từ hôn với tôi, rồi lại đi cầu hôn cô nương ấy.
Thái tử cũng có ý đề bạt Tạ Uẩn, liền cho phép mối hôn sự này.
Cô nương đó chính là Vương Nhuận Hà.
Đã từng có lần chúng tôi va vào nhau trên phố, tôi còn đỡ lấy nàng ta.
Tạ Uẩn liền ôm lấy Vương Nhuận Hà bảo vệ vào trong lòng, lạnh lùng nói với tôi: "Ta cứ tưởng cô là người làm việc quyết đoán dứt khoát, không ngờ lại cũng sử dụng những thủ đoạn hạ lưu như thế này, Nhuận Hà nếu mà xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô."
Hắn quay người sang an ủi Vương Nhuận Hà.
Vương Nhuận Hà nhìn tôi, ánh mắt chớp chớp nhưng cũng chẳng hề lên tiếng giải thích.
Hai người họ thì thầm to nhỏ với nhau, tựa như xung quanh không có ai vậy.
Tôi thật sự cảm thấy kinh tởm.
Nhưng tôi cân nhắc lại túi tiền của mình một chút, bèn quyết định không hành động thiếu suy nghĩ.
Sau khi cha mẹ tôi qua đời vì bệnh, tôi đã không còn là một người đáng yêu được người ta thích như trước kia nữa.
Những người thân thiết ngày trước sau khi biết chuyện Tạ Uẩn và tôi từ hôn, càng không muốn tôi đến nhà bọn họ, chỉ sợ tôi hỏi mượn tiền.
Tôi bỏ ra hai văn tiền thuê một tên khất cái nhỏ chạy bộ cực nhanh, chuyên môn xách theo một cái chậu đứng đợi Tạ Uẩn, chờ khi Tạ Uẩn đi ngang qua, liền hắt thẳng một chậu nước bẩn lên đầu hắn.
"Đồ ngu, nếm thử nước rửa chân của tiểu gia ta đi, ha ha ha, cho ngươi tội chơi gái không chịu trả tiền."
Tên khất cái nhỏ chạy đi mất.
Tạ Uẩn muốn đuổi theo, nhưng lại e ngại Vương Nhuận Hà ở phía sau, đành không thể không hướng về phía nàng ta mà giải thích.
"Ta chưa từng làm loại chuyện đó, là hắn nhận nhầm người rồi."
Vương Nhuận Hà tức giận hầm hầm một trận.
Tạ Uẩn phải luồn cúi dỗ dành mới khiến nàng ta bớt giận.
Nhưng sau chuyện đó, Vương Nhuận Hà thường xuyên đâm ra nghi thần nghi quỷ, uy tín của Tạ Uẩn trong lòng nàng ta rốt cuộc cũng giảm sút đi phần nào.
Ở trong hoàng cung.
Tôi dẫn Vương Nhuận Hà đi lại trong hoàng cung rộng lớn.
Vương Nhuận Hà đột nhiên khẽ giọng nói: "Lý cô nương, lúc trước là ta có lỗi với cô."
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười trào phúng, nhàn nhạt nói: "Vương phu nhân, phu nhân đang nói đến chuyện nào vậy?"
Vương Nhuận Hà câm nín.
Có lẽ là có rất rất nhiều chuyện.
Vương Nhuận Hà biết được sự tồn tại của vị hôn thê cũ là tôi, trong lòng cảm thấy bất an.
Nàng ta một mặt cùng Tạ Uẩn mau chóng định ngày thành thân.
Mặt khác lại phái người nửa đêm đến gõ cửa nhà tôi.
Mấy gã đàn ông say rượu đứng trước cửa nhà tôi cười cợt bỡn cợt gõ cửa đập vỡ bình rượu, ầm ĩ ồn ào không coi ai ra gì, khiến hàng xóm láng giềng tức giận, làm cho danh tiếng của tôi cũng bị tuột dốc không phanh.
Ban ngày tôi cật lực làm việc, tranh thủ chợp mắt, ban đêm lại phải mở to mắt không dám chợp ngủ, chỉ sợ thực sự có kẻ xông vào nhà, dưới gối lúc nào cũng giấu sẵn một con dao phay.
Tôi nghĩ bụng, cứ như thế này thì không ổn chút nào.
Thế là, tôi bèn đi tìm người sai nha trưởng của nha môn, nói rằng tình nguyện cho hắn thuê phòng sương của nhà mình với giá rẻ, nhưng hy vọng hắn có thể bảo vệ tôi được an toàn.
Người sai nha đó liền đồng ý.
Ngay trong ngày, hắn đã cùng thê tử dọn vào, ban ngày còn mời cả một đám sai nha đến uống rượu.
Đến buổi tối, đám đàn ông say xỉn kia lại tới gõ cửa.
Đại ca sai nha dẫn dắt một nhóm sai nha vừa vặn tóm gọn toàn bộ đám người đó, áp giải lên phủ nha, sau một hồi thẩm vấn liền tra ra được tên của Vương Nhuận Hà.
Vương Nhuận Hà bị gọi tới tra hỏi vài câu liền được Tạ Uẩn đón đi.
Tạ Uẩn lại hướng về người bị hại là tôi mà lên giọng: "Cô ở kinh thành đã không còn người thân, cớ sao không rời kinh về quê đi? Nơi này không phải là chỗ mà một nữ tử thân cô thế cô như cô bắt buộc phải ở lại."
Tôi đứng trước mặt sai nha, tát thẳng vào mặt hắn một cái thật mạnh.
"Chẳng lẽ cái kinh thành này mang họ Tạ sao? Ta muốn ở chỗ nào còn phải xem sắc mặt của ngươi nữa chắc? Đến cả vị hôn thê của mình mà ngươi còn quản không xong, lấy đâu ra thể diện mà đi quản chuyện bao đồng?"
Tạ Uẩn vô cùng tức giận, tay nắm chặt thành quyền, nhưng rốt cuộc vẫn cố kỵ thể diện, phất tay áo bỏ đi.
Vương Nhuận Hà lại dịu đi vẻ mặt, khóe môi hiện lên một nụ cười vững dạ, thì thầm bên tai tôi:
"Cô như thế này, ta lại càng tin cô và lang quân không còn tư tình gì. Bất quá, ta đã lỡ đắc tội với cô, vậy thì sẽ không lưu lại tai họa ngầm này làm gì. Nếu cô biết điều, hãy ngoan ngoãn rời khỏi kinh thành, đừng ở lại đây làm chướng mắt người khác. Hôm nay cô có thể mời được sai nha, ngày mai thì sao? Ngày mốt thì sao? Cô định cả đời thu mình trong căn nhà đó sao? Chỉ cần cô bước ra khỏi cửa, ta luôn có cách để cô mất tích không tăm hơi, không tin thì cô cứ thử mà xem."
Vương gia là một gia đình vô cùng giàu có.
Nghe nói dạo gần đây, của hồi môn chuyển từ Giang Nam đến đang tấp nập được dỡ xuống ở bến phà, trong đó có một phần dành cho Vương Nhuận Hà, một phần khác thì biếu dâng cho Thái tử.
Nàng ta quả thực có đủ thực lực để khiến cho tôi biến mất không một dấu vết.
Sau lần đó, tôi có thử ra ngoài vài lần, liền đụng phải đám lưu manh côn đồ trêu ghẹo, lại còn bị kẻ gian trộm cắp tài sản.
Loại chuyện này hoàn toàn chẳng thể nào báo quan cho được.
Nhưng tôi thừa hiểu kẻ đứng sau giở trò chính là Vương Nhuận Hà, và Tạ Uẩn cũng nhắm mắt làm ngơ.
Về sau nữa, triều đình tổ chức tuyển chọn nữ quan, tôi đã đăng ký tham gia, dựa vào một bài thơ thủ cung mà bộc lộ tài năng, trở thành nữ quan.
Ngày tôi tiến cung, tình cờ thay lại trúng vào ngày đại hỉ của Vương Nhuận Hà và Tạ Uẩn.
Tôi đã sai người đưa đến một hộp đầy gián, khiến cho chỗ nhận lễ vật náo loạn một phen, mọi người phải hì hục đi bắt gián một chặp.
Rồi lại phái người gom hết đống thư từ lúc trước Tạ Uẩn viết cho tôi trả lại toàn bộ, nghe nói sắc mặt của người nhà họ Vương khi đó lập tức biến đổi vô cùng đặc sắc.
Tạ Uẩn đành phải thành thân trong sự nhục nhã ê chề.
Ngày hôm sau hắn tìm đến tôi thì tôi đã vào hoàng cung mất rồi.
Từ đó trở đi, cả hắn và Vương Nhuận Hà đều chẳng cách nào tới làm phiền tôi được nữa.
Thời gian trôi đi thật vội vàng.
Kẻ đã từng kiêu ngạo vô cùng ngày trước, hôm nay lại đứng đây nói lời xin lỗi với tôi, tôi chỉ cảm thấy sao mà mỉa mai quá đỗi.
Vương Nhuận Hà cúi gằm mặt xuống, nhẹ nhàng nói: "Lý cô nương, ta năm xưa bị Tạ Uẩn làm cho mê muội, thật ra cuộc sống của ta ở nhà họ Tạ cũng chẳng tốt đẹp gì."
Khóe môi tôi hơi nhếch lên, "Nghe phu nhân nói vậy, ta liền cảm thấy vui mừng rồi."