Nhuộm hai cái bóng sóng đôi trên đỉnh cồn cát thành một màu ấm áp.
Sau chuyến đi sa mạc.
Mối quan hệ giữa tôi và Lục Diễn bước vào một trạng thái rất đặc biệt.
Không ai chính thức tỏ tình.
Cũng chẳng ai hỏi câu:
“Rốt cuộc chúng ta là mối quan hệ gì?”
Nhưng mỗi sáng thức dậy.
Nhìn thấy tin nhắn của anh.
“Dậy chưa?”
Mỗi chiều tan làm.
Thấy xe anh đậu dưới tòa nhà Trung tâm Tài chính.
Mỗi cuối tuần.
Anh rủ tôi đi dạo chợ gia vị ở khu phố cổ.
Hoặc tản bộ dọc bờ kênh.
Mọi thứ tự nhiên.
Giống như nước luôn chảy về nơi thấp.
Giữa tháng Mười Một.
Dubai bước vào mùa đẹp nhất trong năm.
Ban ngày chỉ hơn ba mươi độ.
Buổi tối.
Phải khoác thêm một chiếc áo mỏng.
Phương Viễn lại giao cho tôi một nhiệm vụ mới.
Dẫn đội chuẩn bị công tác phiên dịch và điều phối cho Diễn đàn Doanh nhân trẻ Trung Quốc – Ả Rập.
Bên phía Chủ nhiệm Trần gửi cho tôi danh sách khách mời.
Lật đến trang thứ hai.
Ngón tay tôi khựng lại.
Tên của Lâm Duệ.
Nằm ngay trên đó.
Tên công ty vẫn là công ty cũ.
Chức vụ vẫn ghi.
Tổng giám đốc.
Tôi xem đi xem lại danh sách ba lần.
Chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Chẳng phải chuỗi vốn của anh đã đứt rồi sao?
Vì sao vẫn có thể xuất hiện tại diễn đàn cấp cao như thế này với tư cách khách mời?
Do dự một lúc.
Tôi nhắn tin cho Triệu Mạn.
Hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
Nửa tiếng sau.
Cô ấy mới trả lời.
Có lẽ đang bận.
“Nghe nói anh ta tìm được nhà đầu tư mới.”
“Là mối quan hệ bên nhà Tô Uyển.”
“Cụ thể mình cũng không rõ.”
“Chỉ nghe người trong giới nói.”
“Là Tô Uyển đã giúp anh ta kết nối ở phút cuối.”
Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc rất khó gọi tên.
Triệu Mạn nhắn thêm:
“Nhưng cậu cũng đừng nghĩ nhiều.”
“Giờ anh ta sống thế nào cũng chẳng liên quan đến cậu.”
“Cứ tập trung chuẩn bị phần dẫn chương trình của mình.”
Lý là như vậy.
Nhưng đến ngày diễn đàn chính thức diễn ra.
Khi nhìn thấy Lâm Duệ trong phòng hóa trang hậu trường.
Tôi vẫn không khỏi nhìn anh thêm vài lần.
Khác hẳn bộ dạng ở buổi tiệc mừng công mấy tháng trước.
Hôm nay.
Anh mặc vest phẳng phiu.
Mái tóc chải bóng mượt.
Đang cười nói với một người đàn ông trung niên đứng cạnh.
Khóe môi vẫn là nụ cười xã giao đã được luyện tập rất kỹ.
Nhưng nếu nhìn gần.
Nếp nhăn nơi khóe mắt đã sâu hơn trước.
Nụ cười.
Cũng chẳng còn chạm đến đáy mắt.
Chủ nhiệm Trần bảo tôi vào hội trường chính diễn thử quy trình.
Tôi cầm xấp thẻ ghi chú.
Đi vào từ cửa bên.
Không ngờ lại chạm mặt Lâm Duệ.
Vừa nhìn thấy tôi.
Nụ cười trên mặt anh cứng lại trong chốc lát.
Rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
Anh khẽ gật đầu.
“Thẩm Vy.”
“Nghe nói hôm nay em là người dẫn chương trình.”
“Đúng.”
Tôi lật sang một tờ ghi chú khác.
“Anh tham dự với tư cách khách mời.”
“Cũng có phần phát biểu đúng không?”
“Ừ.”
“Chủ đề là con đường mở rộng thị trường vùng Vịnh của các doanh nghiệp vừa và nhỏ.”
Nói xong.
Chính anh cũng khựng lại.
Có lẽ bản thân cũng cảm thấy chủ đề ấy đặt lên mình nghe thật châm biếm.
Công ty đến cả hồ sơ năng lực còn không chuẩn bị đầy đủ.
Thì nói gì đến mở rộng thị trường.
Tôi không vạch trần.
Chỉ mỉm cười.
“Vậy chúc anh có bài phát biểu thành công.”
Lúc đi lướt qua nhau.
Khóe mắt tôi vô tình nhìn thấy.
Anh theo phản xạ đưa tay vuốt nhẹ cổ tay áo.
Ở đó.
Vẫn còn sót lại một vết cà phê rất nhỏ.
Giặt mãi cũng không sạch.
Bất chợt.
Tôi nhớ đến nhiều năm trước.
Mỗi lần anh ra ngoài gặp khách hàng.
Đều là tôi giúp anh là phẳng áo sơ mi.
Nếu cổ tay áo có vết bẩn.
Tôi sẽ lập tức lấy khăn ướt lau sạch.
Bây giờ…
Đã không còn ai làm những việc ấy cho anh nữa.
Diễn đàn bắt đầu lúc chín giờ sáng.
Tôi đứng trên sân khấu.
Cầm micro.
Bên dưới là hơn ba trăm doanh nhân, quan chức và học giả đến từ Trung Quốc và các nước Ả Rập.
Khi ánh đèn sân khấu chiếu xuống.
Lòng bàn tay tôi hơi rịn mồ hôi.
Tôi hít sâu một hơi.
Mở đầu bằng bài phát biểu chào mừng lưu loát bằng tiếng Ả Rập.
Sau đó chuyển sang tiếng Trung.
Giọng nói vẫn vững vàng.
Căng mà chắc.
Tựa như một sợi dây đàn đã được lên đúng cao độ.
Phần mở đầu kết thúc.
Tôi bước xuống sân khấu, đứng nghỉ ở khu vực bên cạnh.
Phương Viễn ngồi hàng ghế đầu.
Thấy tôi, anh giơ ngón tay cái lên.
Ngay sau đó, Chủ nhiệm Trần cũng nhắn tin.
“Trạng thái rất tốt.”
“Cứ tiếp tục.”
Phần diễn thuyết của các khách mời kéo dài gần một tiếng.
Đến lượt một doanh nhân ngành năng lượng phía Ả Rập.