Xung quanh yên tĩnh đến lạ.
Chỉ còn tiếng chuông lạc đà leng keng.
Cùng tiếng cát bị gió cuốn đi khe khẽ.
Vệt tím nơi chân trời dần nhạt màu.
Từng chút một chuyển sang sắc cam đỏ.
Ngồi trên lưng lạc đà.
Cuối cùng tôi cũng có dịp ngắm thật kỹ sa mạc này.
Những cồn cát nhấp nhô.
Tựa như từng con sóng đã đông cứng.
Kéo dài đến tận cuối tầm mắt.
Hòa cùng bầu trời.
Không có cây.
Không có nhà cửa.
Không một dấu vết của con người.
Gió thổi qua.
Để lại trên mặt cát những gợn sóng nhỏ li ti.
Như một tờ giấy viết thư khổng lồ.
Mềm mại.
Đang chờ ai đó viết lên câu chuyện của mình.
“Thẩm Vy.”
Lục Diễn gọi tôi từ phía bên kia.
“Hửm?”
“Cô có thấy…”
“Sa mạc rất giống một thành phố không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Giống ở chỗ nào?”
“Bề ngoài tưởng như chẳng có gì.”
“Nhưng thật ra…”
“Có đủ mọi thứ.”
Anh mỉm cười.
“Dưới mỗi hạt cát.”
“Đều có thể cất giấu một điều gì đó.”
“Hóa thạch.”
“Mạch nước.”
“Hay dấu tích của những đoàn thương nhân cổ.”
“Chỉ là…”
“Cần thời gian.”
“Và cần đủ kiên nhẫn.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Ánh bình minh đã phủ xuống.
Đôi mắt màu sẫm của anh ánh lên sắc hổ phách.
Anh cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt bình yên như chính sa mạc vô tận này.
“Vậy…”
Tôi cười.
“Dưới lớp cát của tôi.”
“Có thể đào được thứ gì?”
Lục Diễn mỉm cười.
“Cô muốn tìm thứ gì.”
“Thì sẽ tìm thấy thứ đó.”
Đúng lúc ấy.
Con lạc đà dừng lại.
Ông lão quay đầu.
“Bên này được rồi.”
Tôi nhảy xuống.
Hai chân lún một đoạn vào lớp cát mềm.
Lục Diễn cũng xuống theo.
Anh nắm lấy tay tôi.
Dắt tôi đi thêm vài chục bước.
Đến đỉnh một cồn cát.
Ông lão cùng đàn lạc đà đứng lại phía sau.
Chỉ còn hai chúng tôi.
Đứng trên điểm cao nhất.
Trước mặt.
Là đường chân trời rộng mở ở phía đông.
Rồi…
Mặt trời mọc.
Đầu tiên.
Một đường cong màu vàng nhô lên khỏi mép cồn cát.
Ngay sau đó.
Cả vầng thái dương bật lên.
Ánh sáng vàng rực tràn khắp đất trời.
Nhuộm những cồn cát dưới chân thành từng dòng vàng nóng chảy.
Bóng của tôi kéo dài thật xa.
Đổ nghiêng trên mặt cát.
Ngay bên cạnh.
Là cái bóng của Lục Diễn.
Hai cái bóng sát cạnh nhau.
Như hai thân cây cùng ngã xuống một hướng.
Gió lặng.
Khoảnh khắc ấy.
Giữa đất trời.
Chỉ còn ánh sáng.
Và sự tĩnh lặng.
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Không phải vì buồn.
Mà bởi cảnh đẹp trước mắt.
Đẹp đến mức chẳng giống thật.
Trước khi đến Dubai.
Tôi từng mơ về sa mạc không biết bao lần.
Trong giấc mơ.
Sa mạc luôn cô độc.
Hoang vu.
Giống hệt tâm trạng của tôi khi ấy.
Nhưng lúc này.
Đứng ở nơi đây.
Nhiệt độ của ánh mặt trời trên da là thật.
Người đứng cạnh tôi cũng là thật.
Sự bình yên ấy cũng là thật.
Mọi hoang vu.
Bỗng có thêm sức nặng.
Không còn là khoảng trống.
Mà trở thành nền móng.
Tôi quay đầu nhìn Lục Diễn.
Anh đang cúi xuống lấy thứ gì đó từ túi áo.
Đó là một cuốn sổ bìa da rất nhỏ.
Anh mở ra.
Đưa cho tôi.
Trên trang giấy.
Có hai dòng chữ viết tay ngay ngắn.
Nét chữ mạnh mẽ.
Thẩm Vy.
Người lạc đường giữa sa mạc sẽ đi theo những vì sao.
Ở bên tôi, em sẽ không bao giờ đánh mất phương hướng.
Tôi cầm cuốn sổ.
Ngước lên nhìn anh.
“Anh viết từ khi nào?”
“Tối qua.”
Giọng anh rất khẽ.
“Tôi sợ nói trực tiếp…”
“Sẽ hơi sến.”
“Nên viết ra.”
Tôi bật cười.
Nhưng vừa cười.
Nước mắt cũng rơi xuống.
Gió lại nổi lên.
Thổi khô vệt nước trên má.
Những hạt cát li ti khẽ chạm vào da.
Tôi khép cuốn sổ lại.
Cất vào túi áo.
Rồi bước lên phía trước nửa bước.
Ôm lấy anh.
Lục Diễn khựng người trong thoáng chốc.
Rồi vòng tay ôm lấy tôi.
Rất nhẹ.
Rất dịu dàng.
Bàn tay anh khẽ ôm lấy tấm lưng tôi.
Nhịp tim của anh truyền qua lớp áo len mỏng.
Đều đặn.
Mạnh mẽ.
Giống như nhịp đập của chính sa mạc này.
Xa xa.
Một con lạc đà cất tiếng kêu.
Ông lão Bedouin bật cười.
Nói một câu bằng tiếng Ả Rập.
Tôi không hiểu.
Nhưng đại khái…
Chắc là một lời chúc phúc.
“Thẩm Vy.”
Lục Diễn khẽ nói bên tai tôi.
“Em biết…”
“Tám năm ở Dubai.”
“Điều lớn nhất anh nhận được là gì không?”
“Là gì?”
Tôi hỏi.
“Là tối hôm ấy.”
“Được va vào em ngoài hành lang nhà hàng.”
Anh cười khẽ.
“Tám năm trước đó.”
“Bao nhiêu tiền anh kiếm được.”
“Bao nhiêu dự án anh ký thành công.”
“Cộng lại…”
“Cũng không đáng giá bằng ly cà phê hôm ấy đổ lên người em.”
Tôi vùi mặt vào vai anh.
Lớp vải áo khoác hơi ráp.
Cọ vào cằm khiến tôi thấy nhột.
Nhưng tôi không buông tay.
Anh cũng không buông.
Mặt trời đã lên hẳn.
Ánh nắng vàng phủ lên cả hai.