(FULL) "ANH CHO HẾT VÀO TRONG RỒI, GIỜ TÍNH SAO ĐÂY HẢ THIẾU TƯỚNG CỦA EM"
1,143 từ
Áo lụa mỏng tang trượt xuống khỏi vai, để lộ bả vai in hằn những vết đỏ chói mắt. Tưởng Ngôn Dạ đè ép tôi xuống tấm nệm nhàu nhĩ, hơi thở nóng rực mùi rượu vang phả dồn dập vào vành tai tôi. Bàn tay anh ta mang theo những vết chai sần của một Thiếu tướng đặc nhiệm, siết chặt lấy eo tôi đến mức phát đau, ghim chặt mọi sự phản kháng.
Mười năm đuổi theo bóng lưng người đàn ông này, đây là lần đầu tiên chúng tôi có sự tiếp xúc da thịt thân mật đến thế. Nhưng nực cười thay, nó không xuất phát từ tình yêu, mà từ sự phẫn nộ tột cùng của anh ta.
Nguyên nhân ư? Vì một giờ trước, tôi vừa đích thân hạ lệnh cắt đứt toàn bộ chuỗi cung ứng thiết bị y tế quân sự cho viện nghiên cứu của Lâm Uyển – người yêu cũ vừa mang theo một đứa con gái từ nước ngoài trở về của anh ta.
Tôi không vùng vẫy nữa. Chậm rãi ngước lên nhìn gương mặt hoàn mỹ nhưng đang vặn vẹo vì giận dữ của người đàn ông tôi từng dùng cả sinh mạng để yêu, tôi bật cười. Nụ cười diễm lệ nhưng lạnh buốt.
"Tưởng Ngôn Dạ, anh cởi áo nhanh như vậy, là muốn 'trả bài' cho nghĩa vụ làm chồng, hay là đang muốn dùng thân thể này để cầu xin tôi nương tay với Lâm Uyển?"
Động tác của Tưởng Ngôn Dạ khựng lại. Đôi mắt đen láy của anh ta co rút, tràn ngập sự không thể tin nổi. Trước đây, chỉ cần anh ta chau mày, tôi đã cuống cuồng nhận lỗi. Nhưng đêm nay, Hạ Miên tôi đã c/h/ế/t tâm rồi.
Tôi đẩy mạnh lồng ngực săn chắc của anh ta ra, bình thản chỉnh lại cổ áo, che đi những dấu vết ái muội.
"Cô điên rồi sao?" Giọng anh ta khàn đặc, kìm nén. "Lâm Uyển chỉ vừa mới về nước, cô ấy thân cô thế cô. Trẻ con thì có tội tình gì? Mọi sự bất mãn cô cứ nhắm thẳng vào tôi! Đừng ép người quá đáng!"
"Ép người quá đáng?"
Tôi đứng dậy, rút từ trong ngăn kéo ra một xấp tài liệu ném thẳng vào ngực anh ta. Những bức ảnh vương vãi trên sàn nhà: Tưởng Ngôn Dạ nắm tay Lâm Uyển ở bệnh viện, Tưởng Ngôn Dạ bế con gái Lâm Uyển đi công viên giải trí, Tưởng Ngôn Dạ tự tay tổ chức sinh nhật cho cô ta bằng chính số tiền hoa hồng từ tập đoàn nhà họ Hạ của tôi.
"Anh dùng tiền của nhà họ Hạ, dùng quyền lực mà cha tôi trải đường cho anh để nuôi dưỡng 'Bạch nguyệt quang' của mình. Giờ anh hỏi tôi ép người quá đáng?"
Tưởng Ngôn Dạ mím môi, nét mặt thoáng qua sự bối rối nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ lạnh lùng: "Tôi sẽ hoàn trả lại số tiền đó cho cô. Cô đừng lấy quyền thế ra để uy hiếp..."
"Không cần trả." Tôi ngắt lời, nhếch môi. "Số tiền đó coi như tôi ban phát cho Lâm Uyển, phí cô ta đã giúp tôi nhìn rõ một con c/h/ó phản chủ."
"Hạ Miên!" Anh ta gầm lên, sát khí bùng nổ.
Tôi không chớp mắt, ném ra tờ giấy cuối cùng, nhẹ nhàng đậu xuống mặt bàn kính:
ĐƠN XIN LY HÔN.
"Ký đi. Từ nay về sau, anh tự do đi bảo vệ cô ta. Nhưng nhớ cho kỹ..." Tôi bước tới, cúi xuống ghé sát vào tai anh ta, thì thầm. "Những gì nhà họ Hạ cho anh được, thì cũng có thể nghiền nát và lấy lại được."
Tôi quay lưng bước đi, bỏ mặc Tưởng Ngôn Dạ đứng sững sờ giữa căn phòng ngủ lạnh lẽo.
Ba ngày sau, tại tiệc mừng thăng chức của Tưởng Ngôn Dạ.
Đúng như dự đoán, tôi không đến, nhưng Lâm Uyển lại xuất hiện. Cô ta mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đứng nép vào người Tưởng Ngôn Dạ, tay dắt theo đứa con gái nhỏ. Giới thượng lưu vốn gió chiều nào che chiều ấy, thấy Tưởng phu nhân vắng mặt, bọn họ bắt đầu vây quanh nịnh nọt Lâm Uyển.
"Tưởng Thiếu tướng và cô Lâm thật xứng đôi, đứa bé cũng thật đáng yêu."
Tưởng Ngôn Dạ không phủ nhận, chỉ nhạt giọng: "Uyển Uyển mới về nước, cần mở rộng quan hệ, mong các vị chiếu cố."
Đám đông đang tung hô thì bỗng nhiên, cánh cửa sảnh tiệc bị đẩy mạnh ra.
Tôi bước vào. Khác hẳn với vẻ nhu mì kín đáo trước đây, tôi mặc một chiếc đầm nhung đỏ rực rỡ, khoét lưng sâu khoe trọn đường cong quyến rũ, sải bước trên đôi giày cao gót mũi nhọn. Phía sau tôi là dàn vệ sĩ và luật sư cấp cao.
Cả hội trường im bặt. Lâm Uyển tái mặt, theo bản năng nấp ra sau lưng Tưởng Ngôn Dạ.
Anh ta nhíu mày bước tới: "Cô đến đây làm gì? Nếu định làm loạn, đừng trách tôi không nể mặt cha mẹ."
Tôi cười khanh khách, giơ ly champagne lên: "Làm loạn? Thiếu tướng Tưởng đề cao bản thân quá rồi. Tôi đến đây với tư cách là Chủ tịch hội đồng quản trị mới của Tập đoàn công nghiệp quốc phòng Hạ Thị – cổ đông lớn nhất rót vốn cho chiến dịch thăng chức của anh."
Sắc mặt Tưởng Ngôn Dạ biến đổi kịch liệt. Anh ta chợt nhận ra xấp tài liệu hỗn độn mà tôi bắt anh ta ký ở bệnh viện vài ngày trước không chỉ có đơn ly hôn, mà còn cài cắm những điều khoản rút vốn tàn độc nhất.
"Cô... cô gài bẫy tôi?"
Tôi chưa kịp trả lời thì Lâm Uyển bỗng nhiên hét lên thảm thiết:
"Ngôn Dạ! Nặc Nặc... Nặc Nặc biến mất rồi! Vừa nãy con bé còn ở đây! Có phải chị Hạ Miên đã làm gì con bé không? Cầu xin chị, chị hận em cũng được, nhưng đừng hại con em!"
Tất cả ánh mắt nghi ngờ và kinh sợ đổ dồn về phía tôi. Tưởng Ngôn Dạ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên: "Hạ Miên, nếu Nặc Nặc có mệnh hệ gì, tôi liều mạng với cô!"
Tôi thong thả nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt sắc như dao rọc giấy lướt qua vẻ mặt đang cố tỏ ra hoảng loạn nhưng lại giấu giếm nét đắc ý của Lâm Uyển.
Tôi vỗ tay hai tiếng. Màn hình máy chiếu khổng lồ giữa sảnh tiệc đột ngột bật sáng.
"Để xem, ai mới là người phải liều mạng đêm nay."