"ĐỨA BÉ NÀY KHÔNG PHẢI CON ANH, NHƯNG CÁI SỪNG TRÊN ĐẦU ANH THÌ LÀ THẬT ĐẤY, THIẾU TƯỚNG CỦA EM!"
902 từ
Màn hình khổng lồ chớp lên một tia sáng chói lóa, sau đó là đoạn video sắc nét được trích xuất từ camera an ninh hành lang VIP của khách sạn chỉ vỏn vẹn mười lăm phút trước.
Trong video, không hề có bóng dáng của bất kỳ kẻ bắt cóc nào. Chỉ có Lâm Uyển, với gương mặt vặn vẹo mưu mô, đang thô bạo lôi xệch Nặc Nặc nhét vào phòng chứa đồ của lao công.
"Nặc Nặc ngoan, ở yên đây! Tuyệt đối không được lên tiếng cho đến khi mẹ khóc lớn gọi tên con, nghe chưa? Hôm nay mẹ phải làm cho người đàn bà kia thân bại danh liệt!" Âm thanh phát ra từ loa lớn vang dội khắp sảnh tiệc tĩnh lặng như tờ. Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những ánh mắt nịnh bợ lúc nãy giờ chuyển sang khinh bỉ và kinh tởm chĩa thẳng vào Lâm Uyển.
"Không... Không phải! Là góc máy ghép! Là cô ta hãm hại tôi!" Lâm Uyển hoảng loạn lùi lại, đôi mắt ầng ậc nước bám chặt lấy ống tay áo Tưởng Ngôn Dạ. "Ngôn Dạ, anh phải tin em! Nặc Nặc là con gái ruột của anh, sao em có thể nhẫn tâm..."
"Chưa hết đâu, Tưởng phu nhân 'tương lai' ạ." Tôi mỉm cười, nụ cười rực rỡ nhưng mang theo hàn khí thấu xương. Nhẹ nhàng ra hiệu cho trợ lý, hình ảnh trên màn hình ngay lập tức chuyển sang một tờ giấy giám định ADN có mộc đỏ chót của Viện huyết học Trung ương.
Bên cạnh đó là một đoạn băng ghi âm được phát lên. Giọng nũng nịu của Lâm Uyển vang lên rõ mồn một, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng của một người đàn ông ngoại quốc:
"Anh yêu, anh ráng đợi thêm chút nữa. Tưởng Ngôn Dạ ngu ngốc lắm, anh ta vẫn đinh ninh Nặc Nặc là máu mủ của mình. Đợi anh ta chính thức thăng chức, em sẽ mượn quyền hạn của anh ta để tuồn nốt bản thiết kế vũ khí sinh học cho anh. Đến lúc đó, chúng ta sẽ ôm tiền cao chạy xa bay..."
Đoàng! Chiếc ly thủy tinh trong tay Tưởng Ngôn Dạ rơi xuống sàn vỡ vụn, âm thanh chói tai hệt như chút kiêu hãnh cuối cùng của anh ta vừa bị tôi giẫm nát. Sắc mặt vị "Thiếu tướng trẻ tuổi nhất" trắng bệch, toàn thân run lên vì phẫn nộ và nhục nhã tột độ. Anh ta vung tay—
Chát!
Một cái tát trời giáng văng Lâm Uyển ngã sóng soài xuống nền đá hoa cương. Chiếc váy trắng tinh khôi dính đầy rượu vang đỏ ối trông thảm hại tột cùng.
"Đồ tiện nhân! Cô dám lừa tôi? Cô dám dùng bí mật quân sự để đổi chác?" Tưởng Ngôn Dạ gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu. Anh ta lảo đảo quay sang nhìn tôi, ánh mắt từ kiêu ngạo chuyển sang cầu xin, hối hận tột cùng. "Hạ Miên... Miên Miên, là anh sai, là anh bị ả ta bỏ bùa mê thuốc lú... Em nghe anh giải thích..."
"Thiếu tướng Tưởng, giữ lấy chút tự tôn cuối cùng đi." Tôi lạnh nhạt cắt ngang, lùi lại nửa bước để tránh bàn tay dơ bẩn của anh ta chạm vào váy mình.
Đúng lúc này, cánh cửa sảnh tiệc một lần nữa mở tung. Một đội Cảnh sát Quân sự bận quân phục vũ trang đầy đủ ập vào. Vị chỉ huy bước tới, nghiêm mặt giơ tờ lệnh bắt giữ ra trước mặt Tưởng Ngôn Dạ.
"Tưởng Ngôn Dạ, anh bị tình nghi cấu kết với gián điệp nước ngoài, rò rỉ bí mật công nghệ quốc phòng và lạm dụng chức quyền. Yêu cầu tháo bỏ quân hàm, lập tức theo chúng tôi về căn cứ tiếp nhận điều tra!"
"Không! Tôi không làm! Là cô ta! Tất cả là do Lâm Uyển!" Tưởng Ngôn Dạ vùng vẫy trong tuyệt vọng khi hai cảnh sát áp giải tiến tới bẻ ngoặt tay anh ta ra sau. Cấp hiệu Thiếu tướng lấp lánh trên vai anh ta bị lột xuống, rơi loong boong trên mặt đất.
Tôi thong thả bước tới, mũi giày cao gót nhọn hoắt không ngần ngại giẫm lên chiếc cấp hiệu ấy, nghiền nát nó. Cúi xuống nhìn người đàn ông tôi từng dành 10 năm thanh xuân để theo đuổi nay đang phủ phục dưới chân mình, tôi gằn từng chữ:
"Tôi đã nói rồi. Những gì nhà họ Hạ cho anh được, thì cũng có thể nghiền nát và lấy lại được. Nửa đời còn lại trong nhà giam quân sự, hai người cứ từ từ mà 'bảo vệ' nhau đi."
Tôi quay gót, tà váy nhung đỏ kiêu hãnh cất bước giữa những ánh đèn flash sáng rực và sự kính sợ của toàn bộ giới thượng lưu. Ngoài cửa lớn, một chiếc Rolls-Royce đen bóng đã chờ sẵn. Người đàn ông quyền lực nhất Kinh thành - người vốn dĩ chưa từng xuất hiện ở những chốn xô bồ thế này, tự tay mở cửa xe, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười sủng nịnh:
"Vở kịch kết thúc rồi sao, Nữ vương của tôi?"