SỐC TỘT ĐỘ: CĂN CỨ NGẦM THẤT THỦ TRONG BIỂN LỬA - ĐẠI LÃO LỤC ĐÌNH KIÊU TỰ TAY PHẾ BỎ KẺ PHẢN QUỐC, TRÀ XANH LÂM UYỂN NHẬN QUẢ BÁO SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT!
979 từ
Tưởng Ngôn Dạ quằn quại trong vũng máu, bàn tay phải từng cầm thiết bị kích nổ giờ chỉ còn là một mớ thịt nát bấy vì đạn bắn tỉa. Tiếng la hét thảm thiết của hắn vang vọng giữa đại lộ, nhưng tuyệt nhiên không một ai trong hàng trăm đặc nhiệm chớp mắt thương xót.
Dialogue: "Bắt sống hắn. Biệt đội tháo gỡ bom mìn, xử lý khối C4 trên người ả đàn bà kia. Nhanh gọn và không để lại dấu vết."
Lục Đình Kiêu lạnh lùng ra lệnh, khí chất sát phạt bao trùm không gian. Anh vòng tay ôm eo tôi, che chở tôi khỏi mùi máu tanh tưởi, cẩn thận đưa tôi lên chiếc trực thăng tàng hình Apache vừa đáp xuống giữa đường.
Dưới mặt đất, Lâm Uyển khóc lóc điên dại khi chuyên gia gỡ bom lạnh nhạt dùng kềm cắt từng sợi dây. Ả ta nhìn theo bóng lưng tôi, ánh mắt vẫn còn vương sự đố kỵ đến vặn vẹo.
Dialogue: "Hạ Miên! Cô đừng đắc ý! Nặc Nặc vẫn mang họ Tưởng, Tưởng gia sẽ không tha cho cô đâu!"
Tôi dừng bước ở cửa trực thăng, xoay người nhìn xuống, ánh mắt mang theo sự thương hại tột cùng dành cho kẻ sắp bước vào cửa tử.
Dialogue: "Tưởng gia? Ngay lúc này, e rằng Tưởng lão gia tử đang quỳ gối trước cổng Sở An ninh Quốc gia để cầu xin giữ lại cái mạng già rồi. Còn Nặc Nặc... cô thực sự nghĩ tôi không biết cha ruột của nó là gã đạo diễn ngoại quốc bị truy nã sao? Luật nhân quả không chừa một ai đâu, Lâm Uyển. Ác giả ác báo, phần đời còn lại cô cứ từ từ nếm trải trong ngục tối đi."
Sào huyệt của Bóng Tối
Ba giờ sau, sâu dưới lòng đất 500 mét tại Căn cứ Số 0 của Tổng cục Tình báo Bóng Tối.
Tưởng Ngôn Dạ bị treo ngược bằng xích sắt hợp kim trong phòng thẩm vấn cấp S. Ánh đèn halogen chói lóa rọi thẳng vào gương mặt đã biến dạng vì sợ hãi và đau đớn. Vết thương ở tay chỉ được cầm máu tạm thời, vừa đủ để hắn không chết vì sốc.
Lục Đình Kiêu ngồi trên chiếc ghế da đen, tao nhã cởi bỏ cặp cúc tay áo sơ mi. Tôi đứng bên cạnh anh, lẳng lặng quan sát sự sụp đổ của kẻ đã từng dùng những lời đường mật dối trá để bòn rút Hạ gia.
Dialogue: "Nói. Sào huyệt của tổ chức khủng bố quốc tế Kobra ở đâu? Mảnh ghép H-9 còn lại đang nằm trong tay ai?"
Lục Đình Kiêu cất giọng trầm thấp, nhưng hàn khí tỏa ra khiến không khí trong phòng như bị rút cạn.
Tưởng Ngôn Dạ thở hổn hển, nhổ ra một ngụm máu tươi, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng:
Dialogue: "Mày nghĩ tao sẽ nói sao? Mày giết tao đi! Chúng nó đã nắm được tọa độ của chiếc xe áp giải, sớm muộn gì bọn mày cũng phải chôn thây cùng tao!"
Dialogue: "Cứng miệng lắm."
Lục Đình Kiêu khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười tàn nhẫn. Anh lấy từ trong túi áo ra một thiết bị điều khiển, khẽ bấm nút. Màn hình lớn trên tường lập tức bật sáng, hiển thị một đoạn video trực tiếp. Đầu dây bên kia, toàn bộ nhóm lính đánh thuê của Kobra đang bị trói gập người, quỳ rạp dưới đất giữa một căn cứ rực lửa. Đứng sau chúng là những đặc nhiệm Bóng Tối sát khí đằng đằng.
Dialogue: "Mày tưởng kế hoạch ve sầu thoát xác của mày hoàn hảo sao? Trò chơi mèo vờn chuột kết thúc rồi. Sào huyệt của chúng mày ở biên giới phía Nam đã bị Lưới Trời của tao quét sạch cách đây một tiếng trước."
Đồng tử Tưởng Ngôn Dạ giãn to tột độ. Niềm kiêu hãnh và hy vọng cuối cùng của hắn vỡ vụn thành từng mảnh. Hắn tuyệt vọng gào thét, vùng vẫy những luồng xích sắt trong vô vọng.
Dialogue: "Không thể nào! Tao tính toán không thể sai được! Khốn khiếp! Hạ Miên, Lục Đình Kiêu, chúng mày là ác quỷ!"
Tôi bước tới, cầm lấy con dao găm quân dụng trên bàn thẩm vấn, thong thả lướt ngón tay dọc theo sống gươm lạnh ngắt.
Dialogue: "Ác quỷ sao? Vậy thì để ác quỷ tiễn anh một đoạn đường. Trả lại mười năm thanh xuân và máu nước mắt mà Hạ gia đã vì anh mà đổ xuống."
Phập!
Tôi cắm phập con dao xuyên qua bả vai hắn, ghim chặt vào cột sắt phía sau. Tiếng hét thê lương xé toạc tầng hầm ngục. Lục Đình Kiêu bước tới, dịu dàng rút chiếc khăn tay lụa trắng cẩn thận lau đi vài giọt máu vô tình bắn lên ngón tay tôi.
Dialogue: "Đừng làm bẩn tay em, Miên Miên. Phần còn lại, để anh xử lý."
Anh quay lại nhìn Tưởng Ngôn Dạ, đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên sát tâm tàn bạo nhất của vị Tư lệnh đứng đầu thế giới ngầm.
Dialogue: "Tiêm cho hắn Huyết Thanh Sự Thật liều cao nhất. Moi bằng sạch từng cái tên trong đường dây của hắn, sau đó... phế bỏ toàn bộ tứ chi, ném vào khu giam giữ tử tù điên cuồng nhất. Cho hắn tận hưởng... thế nào là sống không bằng chết."
Cửa phòng thẩm vấn khép lại, nhốt chặt những âm thanh thê thảm của kẻ phản quốc. Lục Đình Kiêu nắm chặt tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau vững chãi. Bầu trời bên ngoài mặt đất đang hửng sáng, đón chào một vương triều mới được xác lập.