SỐC TỘT ĐỘ: XE BỌC THÉP ÁP GIẢI BỊ CƯỚP NGỤC GIỮA ĐÊM - TƯỞNG NGÔN DẠ LỘ MẶT TRÙM PHẢN QUỐC, ÉP TIỂU TAM ÔM BOM TỬ CHIẾN ĐẠI LÃO KINH THÀNH!
1,088 từ
Bên trong khoang sau xa hoa của chiếc Rolls-Royce Phantom, mùi hương gỗ đàn hương nhàn nhạt xua tan đi sự ghê tởm mà Tưởng Ngôn Dạ vừa để lại ở sảnh tiệc.
Lục Đình Kiêu – người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Đông Nam Á, đồng thời là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi suốt những năm tháng âm thầm lên kế hoạch lật đổ Tưởng gia – tao nhã rót một ly Champagne đưa cho tôi. Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh lướt qua gấu váy nhung đỏ của tôi, giọng nói mang theo sự sủng nịnh nhưng cũng rình rập đầy nguy hiểm.
"Màn dạo đầu rất xuất sắc, Miên Miên. Nhưng em thực sự nghĩ một kẻ dã tâm bừng bừng như Tưởng Ngôn Dạ lại dễ dàng bị một ả đàn bà như Lâm Uyển dắt mũi sao?"
Tôi khựng lại, ly rượu trên tay khẽ sóng sánh.
"Ý anh là sao? Cuộc gọi ghi âm đó..."
"Bằng chứng đó là thật." Lục Đình Kiêu dùng ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên, nụ cười nhạt nhòa biến mất. "Nhưng Lâm Uyển chỉ là bức bình phong. Kẻ chủ mưu tuồn bản thiết kế vũ khí sinh học H-9 ra nước ngoài, ngay từ đầu chính là Tưởng Ngôn Dạ. Việc đội Cảnh sát Quân sự đến bắt hắn lúc nãy... cũng nằm trong kế hoạch 've sầu thoát xác' của hắn để hợp thức hóa việc biến mất khỏi Cục Quốc phòng."
Tôi chấn động. Chưa kịp tiêu hóa hết thông tin kinh hoàng đó, một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm!
Đoàng! Két... rầm!
Chiếc siêu xe bọc thép bị một lực tác động khổng lồ húc văng, lốp xe ma sát xuống mặt đường bốc lên mùi khét lẹt. Lục Đình Kiêu phản xạ cực nhanh, ôm chầm lấy tôi lăn xuống sàn xe ngay khoảnh khắc toàn bộ kính chống đạn xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện do đạn súng trường nã liên hồi từ bên ngoài.
"Có mai phục! Bảo vệ Lục gia và Hạ tiểu thư!" Vệ sĩ bên ngoài gầm lên qua bộ đàm trước khi chìm vào những tràng đạn chát chúa.
Cánh cửa xe của chúng tôi bị nạy tung bằng thiết bị cắt thủy lực. Một bóng đen mặc đồ tác chiến bọc thép bước tới, họng súng tiểu liên đen ngòm chĩa thẳng vào chúng tôi. Dưới ánh đèn đường chập chờn, kẻ vừa lột chiếc mũ trùm đầu ra không ai khác chính là Tưởng Ngôn Dạ! Không còn vẻ thảm hại và nhục nhã lúc ở sảnh tiệc, trên môi hắn lúc này là nụ cười vặn vẹo, điên loạn đến cực điểm.
"Ngạc nhiên không, Miên Miên?" Tưởng Ngôn Dạ cười phá lên, tiện tay ném chiếc thẻ bài của đội trưởng Cảnh sát Quân sự dính đầy máu tươi xuống đất. "Cô nghĩ mấy tên lính quèn đó cản được tôi sao? Chút mưu hèn kế bẩn của cô và Lục Đình Kiêu, tôi đã nhìn thấu từ lâu rồi!"
Hóa ra, chiếc xe áp giải đã bị lính đánh thuê ngoại quốc phục kích trên đường. Tưởng Ngôn Dạ đã tự tay tàn sát những đồng đội cũ để hoàn toàn đầu quân cho tổ chức khủng bố quốc tế.
"Đồ súc sinh! Anh bán đứng quốc gia, bán đứng linh hồn mình rồi!" Tôi nghiến răng, giận đến mức toàn thân run rẩy, ánh mắt ghim chặt vào kẻ thù.
"Vì tiền và quyền lực, quốc gia thì tính là gì?" Tưởng Ngôn Dạ gằn giọng, thô bạo lôi từ phía sau ra một thân ảnh rũ rượi.
Đó là Lâm Uyển, trên người ả ta bị quấn chằng chịt khối bom C4 hẹn giờ đang nhấp nháy đèn đỏ. Chiếc váy trắng tinh khôi bị xé rách tả tơi. Ả khóc lóc thảm thiết, quỳ rạp xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo: "Ngôn Dạ... cứu em... Nặc Nặc vẫn đang chờ chúng ta... đừng làm vậy..."
"Câm miệng! Căn cứ ngầm của chúng ta đã bị lộ vì sự ngu xuẩn của cô, giờ cô phải có chút cống hiến chứ!" Hắn tát thẳng mặt ả, rồi nhìn về phía Lục Đình Kiêu bằng ánh mắt đầy thù hận. "Lục Đình Kiêu, giao mảnh ghép cuối cùng của bản thiết kế H-9 ra đây, nếu không, tao sẽ bấm nút kích nổ. Bán kính công phá của chỗ bom này đủ để cả chiếc xe của mày biến thành tro bụi!"
Lục Đình Kiêu vẫn che chở cho tôi ở phía sau. Anh thong thả đứng thẳng người dậy, vỗ nhẹ lên vai tôi trấn an rồi phủi bụi trên áo vest. Ánh mắt anh nhìn Tưởng Ngôn Dạ như đang nhìn một con kiến hôi.
"Tưởng Ngôn Dạ, mày sai lầm ở hai điểm. Thứ nhất, mày đánh giá quá cao giá trị của con ả tình nhân đang quấn bom này." Lục Đình Kiêu nhếch mép, đưa tay ấn một nút bấm trên mặt chiếc đồng hồ Rolex. "Thứ hai, mày đánh giá quá thấp quyền lực thực sự của tao."
Vút... Vút... Vút!
Từ trên bầu trời đêm đặc quánh, ba chiếc trực thăng tàng hình Apache đột ngột bật đèn pha, rọi sáng rực cả một khúc đại lộ. Hàng chục điểm laser đỏ lựng từ súng bắn tỉa đồng loạt quét chéo qua ngực, trán và tứ chi của Tưởng Ngôn Dạ. Cùng lúc đó, những chiếc xe container đỗ gần đó đồng loạt mở tung cửa sau, hàng trăm đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của Lực lượng Tình báo Quốc gia ập ra, khóa chặt mọi ngóc ngách.
"Mày... Mày không phải doanh nhân?! Mày là Tư lệnh Tổng cục Tình báo Bóng Tối?!" Tưởng Ngôn Dạ lùi lại một bước, đôi mắt mở trừng trừng đầy kinh hãi khi nhìn thấy huy hiệu đại bàng rực lửa trên thân trực thăng.
"Tước vũ khí. Giết không tha kẻ nào chống cự." Lục Đình Kiêu buông giọng lạnh lẽo như phán quyết của tử thần.
Tưởng Ngôn Dạ điên cuồng định bấm nút kích nổ khối bom trên người Lâm Uyển để đồng quy vu tận, nhưng một viên đạn bắn tỉa xé gió găm thẳng xuyên qua cổ tay hắn, đánh nát thiết bị điều khiển trong một màn sương máu. Tiếng thét thất thanh của kẻ phản quốc vang dội giữa màn đêm tĩnh mịch...