Phòng họp hội đồng quản trị Tập đoàn Tài chính Lăng Thiên.
Tầng 68.
Không khí đặc quánh, ngột ngạt như sắp có bão lớn ập đến.
Trên màn hình LED khổng lồ chiếm trọn bức tường phía Bắc, một dòng lệnh chuyển khoản đỏ rực đập vào mắt mọi người.
50 triệu tệ.
Tương đương 170 tỷ đồng.
Điểm đến: Một công ty ma tại thiên đường trốn thuế - Đảo Cayman.
Người thực hiện lệnh: Lam Ngữ Yên - Giám đốc tài chính (CFO).
Tức là tôi.
Mọi thông tin định danh đều trùng khớp đến mức hoàn hảo.
ID đăng nhập cá nhân.
Mật khẩu cấp 1.
Vân tay xác thực.
Thậm chí cả địa chỉ IP máy tính cũng phát ra từ chính căn hộ của tôi.
"Lam Ngữ Yên!"
Chủ tịch Lăng đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn gỗ mun.
Tiếng động lớn khiến vài vị cổ đông giật mình thon thót.
Gương mặt ông đỏ gay, gân cổ nổi lên vì tức giận:
"Cô làm ở Lăng Thiên tròn mười năm. Từ một thực tập sinh lên đến ghế CFO. Tôi tự hỏi mình bạc đãi cô chỗ nào?"
"Tại sao cô dám cắn ngược công ty một miếng đau điếng thế này hả?"
Tôi ngồi ở vị trí cuối chiếc bàn dài hình bầu dục.
Lưng thẳng tắp.
Hai tay đan vào nhau, đặt nhẹ trên mặt bàn lạnh lẽo.
Tôi không trả lời ngay.
Chỉ lẳng lặng quan sát những ánh mắt xung quanh.
Kinh ngạc có.
Khinh bỉ có.
Hả hê cũng có.
Nhưng kịch hay nhất, vẫn là đến từ người đàn ông đang ngồi ngay bên cạnh tôi.
Cố Viễn.
Chồng tôi.
Phó giám đốc bộ phận Kinh doanh, người đàn ông mà tôi từng ngây thơ tin tưởng trao trọn cả thanh xuân.
Hắn đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế da cao cấp bị đẩy lùi ra sau, tạo nên tiếng ma sát chói tai.
Hắn cúi gập người trước Chủ tịch Lăng, cả thân hình run rẩy như chiếc lá trước gió.
"Chủ tịch... xin ngài bớt giận."
Giọng hắn nghẹn ngào, pha lẫn sự đau đớn tột cùng:
"Là lỗi của tôi. Là tôi... không biết dạy vợ."
Cả phòng họp ồ lên.
Cố Viễn quay sang nhìn tôi.
Trong đôi mắt hắn là cả một bầu trời thất vọng, bi thương, như thể hắn vừa bị người thân yêu nhất cầm dao đâm vào tim.
Hắn nắm lấy vai tôi, lay mạnh:
"Ngữ Yên, em nhận tội đi!"
"Đừng cố cãi nữa. Anh đã xem hết bằng chứng rồi. IP đó là mạng wifi nhà chúng ta. Vân tay đó là của em."
"Camera an ninh khu phố cũng ghi lại rõ ràng, hôm đó em xin nghỉ ốm, ở nhà cả ngày không hề bước chân ra ngoài."
Hắn dừng lại một chút, như để lấy hơi, rồi tiếp tục màn diễn thuyết đẫm nước mắt:
"Anh biết em thích căn biệt thự ở Vịnh Bán Nguyệt. Em nói áp lực tiền bạc quá lớn, em muốn chúng ta được nở mày nở mặt với bạn bè..."
"Nhưng em ơi, nghèo cho sạch, rách cho thơm. Chúng ta không thể làm chuyện phạm pháp được!"
"Em mau trả lại tiền đi! Anh sẽ cùng em bán nhà, bán xe để khắc phục hậu quả. Xin em đấy!"
Lời nói của hắn như gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt tôi.
Từng chữ, từng chữ đều là dao găm tẩm độc.
Hay lắm.
Hắn vẽ ra một động cơ gây án hoàn hảo: Tham tiền, hư vinh.
Hắn xác nhận bằng chứng ngoại phạm của tôi là con số không tròn trĩnh: Tôi ở nhà một mình.
Hắn đóng vai một người chồng đau khổ nhưng chính trực, sẵn sàng "đại nghĩa diệt thân" vì lợi ích tập đoàn.
Các cổ đông bắt đầu xì xào bàn tán, âm lượng ngày càng lớn.
"Không ngờ cô ta là loại người đó. Nhìn mặt mũi sáng sủa, thanh cao mà tâm địa rắn rết."
"Chồng cô ta khổ thân thật, lấy phải ngữ đàn bà tham lam vô độ."
"50 triệu tệ chứ có ít đâu! Báo công an đi! Phải tống cô ta vào tù mọt gông!"
"Đúng! Không thể tha thứ được!"
Cố Viễn lén nhìn tôi qua khóe mắt đẫm lệ.
Trong một tích tắc ngắn ngủi, tôi bắt gặp tia đắc ý sắc lạnh lóe lên nơi đáy mắt hắn.
Hắn nghĩ tôi đã hết đường lui.
Hắn nghĩ tôi sẽ hoảng loạn, sẽ gào khóc, sẽ quỳ xuống van xin hắn cứu mạng.
Hắn nghĩ tôi là con cá nằm trên thớt, mặc sức cho hắn xẻ thịt.
Tiếc quá.
Hắn sai rồi.
Tôi khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười nhạt thếch.
Tôi đưa tay lên cổ, chậm rãi tháo chiếc khăn lụa Hermès đang quấn chặt.
Động tác của tôi rất chậm, rất thong thả, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào xung quanh.
Chiếc khăn lụa trượt xuống.
Để lộ ra một vết sẹo dài, lồi lõm, đỏ hỏn vắt ngang qua yết hầu.
Dấu vết của một cuộc phẫu thuật mở khí quản khẩn cấp.
Cả phòng họp đột nhiên im bặt.
Ánh mắt mọi người dán chặt vào vết sẹo gớm ghiếc trên cái cổ trắng ngần của tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Cố Viễn.
"Cố Viễn."
Giọng tôi khàn đặc, rè rè như tiếng kim loại cũ kỹ cọ vào nhau.
Hậu quả của việc đặt nội khí quản quá lâu, dây thanh quản bị tổn thương nghiêm trọng.
"Anh diễn sâu quá."