Cố Viễn sững người lại một nhịp.
Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại vẻ mặt đau khổ, run giọng nói:
"Ngữ Yên, em đừng đánh trống lảng. Vết sẹo đó... chẳng phải em nói do bất cẩn bị ngã cầu thang sao? Anh đã bảo em đi thẩm mỹ viện xóa sẹo mà em không chịu..."
Tôi bật cười.
Tiếng cười khùng khục, vỡ vụn trong cổ họng khiến người nghe rợn tóc gáy.
Tôi chống tay xuống bàn, từ từ đứng dậy.
Tiếng chân ghế ma sát với sàn đá hoa cương vang lên chói tai.
Tôi nhìn lướt qua một lượt các cổ đông, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang bắt đầu biến sắc của chồng mình.
"Anh nói, 10 giờ sáng ngày 12 tháng 6, tôi ở nhà chuyển tiền?"
Cố Viễn nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh, kiên định gật đầu:
"Đúng! Lúc đó anh đi gặp khách hàng ở ngoại thành. Anh gọi về cho em, em còn bảo đang ngồi làm việc trên laptop, giọng em rất bình thường."
"Anh còn nhớ em nói thèm ăn cháo gà, dặn anh tối về mua cho em."
Chi tiết sống động thật.
Nếu tôi là người ngoài, tôi cũng sẽ tin hắn sái cổ.
"Được lắm."
Tôi rút từ trong túi áo vest ra một chiếc USB màu bạc nhỏ xíu.
Ném toạch xuống mặt bàn bóng loáng.
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.
"Chủ tịch, các vị cổ đông."
Tôi xoay người, đối diện với những ánh mắt nghi hoặc.
"Các người chỉ nhìn thấy IP, vân tay, mật khẩu."
"Các người quên mất một điều cơ bản nhất trong quy trình bảo mật cấp cao của Lăng Thiên."
"Muốn thực hiện lệnh chuyển khoản trên 10 triệu tệ, cần phải có xác thực khuôn mặt sinh trắc học trực tiếp (Face ID Live Detection)."
Cố Viễn nhíu mày, vội vàng cướp lời:
"Công nghệ AI bây giờ rất hiện đại! Em dùng Deepfake để qua mặt hệ thống cũng là bình thường! Đừng lôi mấy cái kỹ thuật đó ra lòe mọi người."
Hắn đang cố lấp liếm.
Giọng hắn cao hơn bình thường một tông.
Hắn bắt đầu sợ rồi.
Tôi không thèm nhìn hắn, khẽ hất cằm ra hiệu cho cô thư ký đang đứng run rẩy ở góc phòng.
"Cắm USB vào."
Màn hình máy chiếu vụt tắt.
Rồi sáng lên.
Không phải là bảng biểu tài chính khô khan.
Không phải là những con số nhảy múa.
Mà là đoạn trích xuất camera giám sát với dòng chữ đỏ rực ở góc trái: Bệnh viện Đa khoa Trung tâm - Phòng Cấp Cứu.
Thời gian hiển thị: 09:45, ngày 12 tháng 6.
Trong video.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở.
Tôi được xe băng ca đẩy vào trong tình trạng mê man bất tỉnh.
Máu.
Rất nhiều máu.
Máu nhuộm đỏ thẫm cả chiếc váy trắng tôi đang mặc, rỏ tong tong xuống sàn nhà bệnh viện.
Các bác sĩ, y tá chạy đua với tử thần.
Tiếng máy móc kêu tít tít dồn dập, tiếng hô hoán chỉ đạo xé toạc không gian yên tĩnh của phòng họp hội đồng quản trị.
Đồng hồ trên video nhảy số.
10:00:05.
Đúng cái giờ phút mà Cố Viễn khẳng định tôi đang ngồi nhà, thèm ăn cháo gà và chuyển 50 triệu tệ.
Trên màn hình, bác sĩ trưởng khoa đang cầm hai lá điện cực, hét lớn:
"Rung thất rồi! Sốc điện lần 1! Tránh ra!"
Cơ thể tôi nảy mạnh lên trên giường bệnh.
Vô hồn.
"Sốc điện lần 2! Tăng điện áp lên 200J!"
Đường chỉ số sinh tồn trên máy monitor chạy một đường thẳng tắp, phát ra tiếng kêu dài rợn người.
Piiiiiiiiiiiii---------
Tim tôi đã ngừng đập.
Cả phòng họp chết lặng.
Không khí như bị hút cạn oxy.
Không ai dám thở mạnh.
Họ trân trối nhìn hình ảnh người phụ nữ trên màn hình đang giành giật từng chút sự sống từ tay tử thần.
Rồi lại nhìn "tội phạm tham ô" đang đứng sừng sững, lạnh lùng trước mặt họ.
Tôi chỉ tay vào màn hình, giọng lạnh băng như gió rít qua khe cửa:
"Cố Viễn, anh mở to mắt chó ra mà nhìn cho kỹ."
"Lúc anh nói tôi đang ngồi ở nhà, ung dung chuyển tiền vì tham cái hư vinh..."
"Thì tôi đang bị vỡ thai ngoài tử cung, mất máu cấp, tim ngừng đập 3 phút."
"Tôi ở nhà?"
"Camera khu phố chỉ quay được tôi vào nhà tối hôm trước. Nhưng nó không quay được cảnh 8 giờ sáng hôm sau, tôi đau đớn bò ra cửa sau, được xe cấp cứu đưa đi bằng lối thoát hiểm vì thang máy chính đang bảo trì."
Tôi quay phắt sang nhìn Cố Viễn.
Lúc này, mặt hắn đã cắt không còn giọt máu.
Trắng bệch như xác chết trôi sông.
Môi hắn run lập cập, không thốt nên lời.
Tôi bước từng bước về phía hắn, ép hắn lùi lại.
"Anh là chồng tôi."
"Vợ anh suýt chết, anh không biết."
"Con anh mất, anh không hay."
"Bởi vì lúc đó, anh đang bận dùng vân tay của tôi - thứ mà anh lén lấy lúc tôi ngủ mê mệt đêm hôm trước."
"Anh dùng khuôn mặt giả lập của tôi để vượt qua tường lửa bảo mật."
"Người chết... thì chuyển tiền kiểu gì hả Cố Viễn?"