Cố Viễn lảo đảo lùi lại phía sau.
Hông hắn va mạnh vào cạnh bàn hội nghị, đau điếng nhưng hắn không dám kêu một tiếng.
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi đắt tiền.
"Không... không phải..."
Hắn lắp bắp, tròng mắt đảo liên hồi tìm cách chối tội:
"Cái video đó là giả! Cô làm giả! Bây giờ cái gì chẳng làm giả được!"
"Làm sao có chuyện trùng hợp thế được? Sao cô không nói với tôi?"
"Nếu cô đi cấp cứu, tại sao bệnh viện không gọi cho tôi? Tôi là chồng cô, là người giám hộ duy nhất cơ mà!"
Tôi tiếp tục bước tới, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà đều đều, lạnh lùng như tiếng búa gõ án tử.
"Hỏi hay lắm."
"Bệnh viện đã gọi cho anh tổng cộng 12 cuộc."
"Nhưng anh không bắt máy."
Tôi dừng lại ngay trước mặt hắn, khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc pha lẫn mùi mồ hôi sợ hãi của hắn.
"Anh có nhớ lúc đó anh đang làm gì không?"
Tôi rút điện thoại ra.
Mở một đoạn ghi âm.
Là ghi âm cuộc gọi tự động từ hộp thư thoại của Cố Viễn mà tôi đã tốn không ít công sức nhờ bên viễn thông trích xuất lại.
Trong không gian im phăng phắc, âm thanh phát ra rõ mồn một.
Xen lẫn tiếng chuông điện thoại reo vô vọng, là giọng nói lả lơi, nũng nịu của một người phụ nữ:
"Anh yêu, mặc kệ nó đi... cái điện thoại phiền chết đi được. Chắc lại là con mụ sư tử cái ở nhà gọi kiểm tra đấy. Tắt nguồn đi mà..."
Và ngay sau đó, là giọng Cố Viễn.
Giọng cười cợt nhả, dâm đãng mà tôi chưa bao giờ được nghe khi ở bên hắn:
"Được được, chiều cục cưng hết. Đợi xong vụ này, anh tống cổ nó vào tù, tiền sẽ là của chúng ta. Lúc đó anh sẽ mua cho em cả cái cửa hàng Hermes."
Đoạn ghi âm kết thúc bằng tiếng cười khúc khích của đôi gian phu dâm phụ.
Sắc mặt các cổ đông chuyển từ kinh ngạc sang khinh bỉ tột độ.
Những ánh mắt từng nhìn tôi như tội phạm, giờ đây đổ dồn vào Cố Viễn như nhìn một đống rác rưởi bốc mùi.
Tôi ném tiếp một xấp ảnh lên bàn.
Bay lả tả như tiền vàng mã đám ma.
Những tấm ảnh chụp nét căng Cố Viễn đang ôm eo một cô gái trẻ, đi vào khách sạn 5 sao vào đúng buổi trưa ngày hôm đó.
Trên tay cô gái kia đeo chiếc túi Hermes Birkin bản giới hạn màu hồng phấn.
Trị giá đúng bằng số tiền lẻ trong khoản 50 triệu tệ kia.
"Lúc vợ anh đang nằm nhà xác chờ tỉnh lại."
"Thì anh đang bận ăn mừng với tình nhân vì kế hoạch 'đổ vỏ' thành công."
Chủ tịch Lăng không nhịn được nữa.
Ông vớ lấy tách trà nóng hổi trên bàn, ném thẳng vào người Cố Viễn.
"Súc sinh!"
"Choang!"
Tách trà vỡ tan tành.
Nước trà nóng rát tạt vào mặt, nhưng Cố Viễn dường như không còn cảm giác đau đớn về thể xác.
Hắn sụp đổ hoàn toàn.
Hắn quỳ sụp xuống sàn nhà.
Không còn chút tôn nghiêm nào của một vị Phó giám đốc đạo mạo.
Hắn bò về phía tôi, hai tay quờ quạng định nắm lấy gấu váy tôi như một con chó sắp chết đuối vớ được cọc.
"Ngữ Yên! Vợ ơi!"
"Anh sai rồi! Là anh bị bỏ bùa! Là con hồ ly tinh đó dụ dỗ anh!"
"Anh nhất thời hồ đồ thôi! Em tha cho anh đi, chúng ta còn có tình nghĩa mười năm mà!"
"Em nhớ không? Hồi đại học anh từng nhịn ăn sáng để mua sách cho em..."
Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào người mình.
Ánh mắt tôi nhìn xuống hắn, không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự ghê tởm tận cổ họng.
"Tình nghĩa?"
"Lúc tôi nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, máu chảy ướt đẫm ga giường, trong cơn mê sảng tôi đã gọi tên anh."
"Lúc bác sĩ nói tôi có thể sẽ sống thực vật, tôi vẫn cố gắng tỉnh lại vì nghĩ đến anh."
"Nhưng anh thì sao?"
"Anh bán đứng tôi, gán cho tôi cái tội danh ô nhục này để đổi lấy vinh hoa phú quý cho ả nhân tình."
Tôi quay sang Chủ tịch Lăng, rút ra đòn chí mạng cuối cùng.
Một tập hồ sơ dày cộp.
"Thưa Chủ tịch."
"Đây là bằng chứng Cố Viễn cấu kết với đối thủ cạnh tranh - Tập đoàn Viễn Đông, dùng ba công ty ma để rửa tiền suốt 2 năm qua."
"Và đây..."
Tôi giơ lên một tờ giấy có dấu đỏ.
"Là giấy chứng nhận tâm thần giả mà hắn đã âm thầm chuẩn bị sẵn cho tôi."
"Hắn định sau khi tống tôi vào tù, sẽ dùng nó để chứng minh tôi mất năng lực hành vi, cưỡng ép tôi ký đơn ly hôn và chiếm đoạt toàn bộ tài sản thừa kế của bố mẹ tôi để lại."
Tôi đã chuẩn bị tất cả.
Từ cái giây phút tôi tỉnh lại trong bệnh viện, nhìn thấy danh sách cuộc gọi nhỡ không được hồi đáp, nhìn thấy tin nhắn báo biến động số dư tài khoản.
Tôi đã biết, người đàn ông này phải chết.
Ít nhất là về mặt xã hội.
Cố Viễn nghe đến đây, mắt trợn ngược lên, xám ngoét như tro tàn.
Hắn biết, đời hắn xong rồi.
Không chỉ là tù tội.
Mà là sự hủy diệt hoàn toàn.
"Rầm!"
Cánh cửa phòng họp mở toang.
Đội điều tra tội phạm kinh tế bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị.
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào cổ tay Cố Viễn.
"Cạch."
Âm thanh khô khốc kết thúc cuộc đời của một kẻ phản bội.
Khi bị hai viên cảnh sát lôi xềnh xệch đi ngang qua tôi, hắn vùng vẫy trong tuyệt vọng, gào lên như một con thú bị thương:
"Lam Ngữ Yên! Cô độc ác lắm!"
"Cô đã biết từ trước đúng không? Cô gài bẫy tôi! Cô cố tình để tôi thực hiện lệnh chuyển tiền đó!"
Tôi đứng yên tại chỗ.
Đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi, che đi vết sẹo phẫu thuật xấu xí.
Mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười đẹp đến nao lòng nhưng lại tàn nhẫn vô cùng:
"Không phải tôi gài bẫy anh."
"Là ông trời có mắt."
Tôi cúi thấp người, thì thầm vào tai hắn câu cuối cùng:
"Anh muốn tôi chết, nhưng Diêm Vương chưa dám nhận."
"Nên ngài ấy thả tôi về... để tiễn anh đi."