Chương 1: Màn Kịch Của Những Kẻ Đạo Đức Giả!
Tiếng loa thông báo trong sảnh bán hàng vang lên chói tai, như tiếng búa tạ giáng xuống lồng ngực tôi.
"Căn hộ số 1808, khu A, chủ nhân may mắn tiếp theo: Chị Chúc Vân!"
Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi. Tiếng vỗ tay rào rào như mưa rào đổ xuống. Tôi đứng đó, tay run run đặt lên bụng bầu năm tháng, cảm nhận sinh linh bé bỏng bên trong đang đạp nhẹ một cái, như cũng đang reo vui.
Ba năm.
Ba năm ăn cơm hộp, ba năm không dám mua một thỏi son tử tế, ba năm chui rúc trong căn phòng trọ ẩm thấp đầy mùi nấm mốc. Tất cả dồn lại vào khoảnh khắc này.
Tôi run rẩy đưa thẻ ngân hàng cho nhân viên. Tiếng máy quẹt thẻ "bíp" một cái, ba tỷ đồng – toàn bộ máu và nước mắt của tôi và Hứa Gia Mộc – chính thức bốc hơi.
Nhưng đổi lại, là một chùm chìa khóa sáng loáng nằm gọn trong lòng bàn tay.
Lạnh, nhưng chắc chắn.
Đó là nhà. Là tổ ấm. Là nơi con tôi sẽ không phải nghe tiếng chuột chạy trên trần nhà mỗi đêm.
"Chúc mừng chị! Đây là chìa khóa căn hộ."
Tôi vừa định nắm chặt lấy nó, thì một bàn tay khác nhanh hơn, mạnh bạo hơn, giật phăng nó đi.
Không gian như ngưng đọng.
Tôi ngẩng đầu lên, trân trân nhìn người đàn ông đầu gối tay ấp với mình.
Hứa Gia Mộc không nhìn tôi. Ánh mắt anh dán chặt vào người phụ nữ đứng bên cạnh – Trần Di Như.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng mỏng manh, dáng vẻ liễu yếu đào tơ, đôi mắt lúc nào cũng ầng ậc nước như chực khóc.
Hứa Gia Mộc nắm lấy tay cô ta, nhét chùm chìa khóa – thứ mà tôi vừa đánh đổi bằng cả gia tài – vào tay cô ta.
"Di Như, cầm lấy. Đây là nhà của em."
Tôi chết lặng. Máu trong người như đông cứng lại.
Cô bạn thân Trình Nhiễm đứng bên cạnh hét lên: "Hứa Gia Mộc! Anh làm cái trò gì vậy?"
Hứa Gia Mộc quay lại, ánh mắt nhìn tôi không có chút hối lỗi, chỉ có sự kiên định đến tàn nhẫn:
"Vợ à, Di Như bốc trúng trước, nhưng cô ấy không có tiền. Chúng ta là người nhà, em nỡ lòng nào nhìn mẹ con cô ấy không nơi nương tựa sao?"
"Không nơi nương tựa?" Tôi nghe giọng mình vang lên, khản đặc, xa lạ như của ai đó khác. "Cô ta đang ở căn hộ cao cấp ba phòng ngủ do anh thuê bằng tiền lương của anh. Còn vợ con anh... vợ con anh đang ở đâu hả Gia Mộc?"
Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Những ánh mắt tò mò, soi mói như những mũi kim châm vào da thịt.
Trần Di Như cầm chùm chìa khóa, ngón tay cô ta siết chặt đến mức trắng bệch, nhưng miệng lại thốt ra những lời yếu ớt:
"Anh... em không nhận đâu... Chị dâu sẽ giận mất..."
"Cầm lấy!" Hứa Gia Mộc quát lên, nhưng là quát tôi. Anh trừng mắt nhìn tôi, như thể tôi là kẻ tội đồ ích kỷ đang dồn ép một góa phụ vào đường cùng. "Chúc Vân, em đừng có hẹp hòi như thế. Nhà thì mua lúc nào chẳng được? Nhưng mạng người thì chỉ có một. Em muốn ép chết Di Như em mới vừa lòng hả?"
Câu nói của anh như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi giữa chốn đông người.
Nhà mua lúc nào chẳng được?
Anh có biết ba tỷ đó là tôi đã phải bán mạng làm việc, uống rượu tiếp khách đến mức xuất huyết dạ dày mới kiếm được không?