"Trả lại đây."
Tôi bước lên một bước, chìa tay ra trước mặt Trần Di Như.
Gương mặt tôi lúc này chắc hẳn rất đáng sợ, bởi vì Trần Di Như co rúm người lại, nép hẳn vào sau lưng Hứa Gia Mộc.
"Chị dâu... em..." Cô ta nức nở, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay Hứa Gia Mộc. Một màn kịch hoàn hảo.
"Cô điếc à? Tôi bảo trả lại!" Tôi gằn từng tiếng, cơn giận bùng lên thiêu đốt chút lý trí cuối cùng.
Tôi lao tới định giật lại chìa khóa.
"Bốp!"
Một lực mạnh đẩy phăng tôi ra.
Cơ thể nặng nề của bà bầu mất đà, tôi loạng choạng lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào cạnh bàn lễ tân sắc nhọn.
Cơn đau nhói lên ở thắt lưng, lan xuống bụng dưới.
"Chúc Vân!" Trình Nhiễm hét lên thất thanh, lao tới đỡ lấy tôi.
Người đẩy tôi, không ai khác, chính là Hứa Gia Mộc.
Anh ta đứng chắn trước mặt Trần Di Như, hai tay dang rộng như gà mẹ bảo vệ con, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ.
"Cô điên đủ chưa? Có cái nhà thôi mà cô định hành hung người khác à?"
Tôi ôm bụng, thở dốc, ngước nhìn người chồng ba năm của mình.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một sự thật trần trụi.
Trong mắt anh ta không có tôi. Không có đứa con trong bụng tôi.
Chỉ có người phụ nữ sau lưng anh ta.
"Hứa Gia Mộc..." Trình Nhiễm nghiến răng, chỉ thẳng mặt anh ta. "Anh là đồ cầm thú! Vợ anh mang thai năm tháng, anh đẩy cô ấy vì con hồ ly tinh này sao?"
"Cô câm mồm!" Hứa Gia Mộc gầm lên. "Di Như là em dâu tôi! Cô ấy góa chồng, một mình nuôi con, tâm lý bất ổn. Các người ép cô ấy, lỡ cô ấy nghĩ quẩn thì ai đền mạng?"
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, giọng điệu chuyển từ giận dữ sang thất vọng ê chề - một đòn thao túng tâm lý quen thuộc:
"Chúc Vân, anh từng nghĩ em là người hiểu chuyện, bao dung. Không ngờ em lại tính toán chi li, máu lạnh như vậy. Căn nhà này coi như anh nợ em, sau này anh trả. Nhưng hôm nay, chìa khóa này Di Như phải cầm."
"Anh trả?" Tôi bật cười, nước mắt trào ra nhưng không phải vì buồn, mà vì sự nực cười chua chát. "Anh lấy gì để trả? Lương tháng của anh ba phần tư đã chuyển sang tài khoản của cô ta dưới danh nghĩa 'trợ cấp'. Anh lấy cái gì để mua lại nhà cho mẹ con tôi? Bằng niềm tin à? Hay bằng cái đạo đức giả tạo của anh?"
Trần Di Như lúc này mới thò đầu ra, giọng run rẩy nhưng ánh mắt lại lướt qua tôi đầy thách thức:
"Anh... hay là thôi đi. Em không cần nhà đâu. Em về khu ổ chuột sống cũng được... Chỉ cần chị dâu đừng giận anh..."
"Em không được đi đâu cả!" Hứa Gia Mộc nắm chặt tay cô ta, giọng kiên quyết. "Có anh ở đây, ai dám đuổi em?"
Khung cảnh đó thật cảm động. Một người anh chồng trượng nghĩa và một cô em dâu yếu đuối.
Còn tôi, người vợ bụng mang dạ chửa, trở thành kẻ phản diện độc ác trong câu chuyện ngôn tình của họ.
Tôi từ từ đứng thẳng dậy, gạt tay Trình Nhiễm ra. Cơn đau ở bụng đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo lan toả khắp tứ chi.
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay mình. Nó bỗng trở nên chật chội, thít chặt lấy ngón tay như một vòng kim cô.