"Đi thôi." Tôi nói với Trình Nhiễm, giọng bình thản đến lạ lùng.
"Đi đâu? Cậu định bỏ qua như vậy sao? Đó là tiền của cậu mà!" Trình Nhiễm không cam lòng, mắt long sòng sọc.
"Tớ nói, đi thôi."
Tôi không nhìn Hứa Gia Mộc thêm một lần nào nữa, xoay người bước ra khỏi sảnh bán hàng.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa rào mùa hạ xối xả, cuốn trôi bụi bặm của thành phố, nhưng không rửa sạch được sự nhơ nhuốc tôi vừa chứng kiến.
Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa.
Hứa Gia Mộc không đuổi theo.
Dĩ nhiên rồi.
Trước đây, mỗi lần cãi nhau vì Trần Di Như – từ việc anh nhường chức giám đốc của tôi cho cô ta, đến việc anh lấy thuốc bổ của tôi cho cô ta – tôi đều là người nhượng bộ. Tôi bỏ đi, rồi tôi lại tự về. Anh ta biết rõ điểm yếu của tôi là yêu anh ta, và muốn con có một gia đình trọn vẹn.
Nhưng lần này thì khác.
Cánh cửa kính tự động của sảnh bán hàng mở ra.
Hứa Gia Mộc và Trần Di Như bước ra.
Anh ta một tay che ô cho cô ta, tay kia dìu cô ta bước xuống bậc tam cấp, cẩn thận như nâng niu một báu vật dễ vỡ.
Chiếc xe hơi màu đen – chiếc xe mà tôi và anh ta cùng tích góp mua được – đỗ ngay trước sảnh.
Anh ta mở cửa ghế phụ lái, đỡ Trần Di Như ngồi vào.
Cô ta quay đầu lại, nhìn thấy tôi đứng nép mình ở góc khuất. Khóe môi cô ta khẽ nhếch lên, một nụ cười của kẻ chiến thắng, rồi nhanh chóng thụt vào trong xe.
Hứa Gia Mộc vòng qua ghế lái. Anh ta lướt mắt qua chỗ tôi đứng.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong một giây.
Tôi chờ đợi một sự do dự. Một chút day dứt.
Nhưng không.
Anh ta chỉ nhíu mày, vẻ mặt như muốn nói: "Em tự làm mình khổ thôi, hết mưa thì tự bắt xe về, đừng có làm mình làm mẩy."
Tiếng động cơ gầm lên. Chiếc xe lao vút vào màn mưa, bỏ lại tôi và Trình Nhiễm đứng trơ trọi giữa làn hơi nước lạnh buốt.
"Thằng khốn nạn!" Trình Nhiễm đá mạnh vào cột bê tông, rồi quay sang ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên. "Vân ơi, sao đời cậu khổ thế này..."
Tôi không khóc. Nước mắt tôi đã cạn từ lúc anh ta đẩy tôi ngã rồi.
Tôi rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị tin nhắn từ ngân hàng: Giao dịch trừ 3 tỷ đồng thành công.
Tôi bấm số gọi cho luật sư riêng của công ty – người mà tôi đã lén liên hệ từ hai tháng trước khi phát hiện ra những khoản chuyển tiền bất thường của Hứa Gia Mộc.
Đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo, luật sư Trần. Là tôi, Chúc Vân."
Tôi nhìn theo hướng chiếc xe vừa khuất dạng, đặt tay lên bụng, thì thầm một lời hứa với con.
"Mẹ xin lỗi vì đã chọn nhầm bố cho con. Nhưng mẹ sẽ không để con mất đi những gì thuộc về con."
"Vâng, tôi muốn tiến hành thủ tục ly hôn đơn phương. Và... tôi muốn khởi kiện tranh chấp tài sản. Cụ thể là căn hộ vừa được giao dịch đứng tên Trần Di Như. Tôi có bằng chứng dòng tiền là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi."
Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng lòng tôi nóng rực như lửa đốt.
Hứa Gia Mộc, anh nói đúng. Nhà có thể mua lại.
Nhưng lòng người đã chết thì không thể sống lại được.
Anh đã tặng "nhà" cho cô ta.
Vậy thì tôi sẽ tiễn cả hai người ra đường, đúng nghĩa đen.
Vở kịch này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.