Nước A những ngày cuối thu, gió mang theo vị tanh nồng của thuốc súng và bụi cát. Chuyến công tác sắp kết thúc, tôi ngồi trong sảnh khách sạn, lơ đễnh lướt điện thoại chờ xe đến đón ra sân bay.
Một bài đăng đang "bạo" trên mạng xã hội trong nước đập vào mắt tôi. Tiêu đề nhuốm màu bi thương: “Người yêu cũ đã chết thay cho anh trai, còn tôi sống trong địa ngục trần gian suốt ba năm qua.”
Người đăng là một cô gái trẻ tên Mạnh Dao Dao.
Từng câu từng chữ như những mũi dao sắc lẹm rạch vào màn hình điện thoại, cũng rạch nát sự bình yên giả tạo trong lòng tôi.
“Anh trai song sinh của bạn trai cũ tôi là bác sĩ Không Biên Giới. Ba năm trước, anh ấy đã bỏ mạng vì chiến loạn ở nước A. Bạn trai cũ của tôi, Hứa Từ, để hoàn thành di nguyện của người anh đã mất, đã giả làm anh trai và sống cùng chị dâu suốt ba năm.”
“Nhưng Hứa Từ không biết y thuật. Để không bị chị dâu phát hiện sơ hở, anh ấy đã tự tay đập nát xương bàn tay phải của mình, biến mình thành phế nhân.”
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Hơi lạnh từ sống lưng chạy dọc lên đỉnh đầu.
Chồng tôi, Thẩm Đình Chu, cũng từng là một bác sĩ Không Biên Giới tài năng.
Và bàn tay phải của anh… ba năm trước trở về từ nước A, cũng bị thương nặng đến mức vĩnh viễn không thể cầm dao mổ. Anh nói với tôi đó là tai nạn do bom đạn.
Tôi run rẩy đọc tiếp.
“Suốt ba năm, anh ấy gắng sức đóng vai một người chồng hoàn hảo của chị dâu. Anh ấy cứu rỗi cuộc đời người phụ nữ đó, đổi lại là sự phụ bạc dành cho tôi.”
“Chúng tôi yêu nhau từ thuở niên thiếu, nắm tay nhau tám năm. Nếu không phải vì lời hứa chết tiệt đó, người vợ được anh nâng niu bây giờ đáng lẽ phải là tôi.”
Bên dưới là hàng ngàn bình luận thương cảm cho cô gái si tình và phẫn nộ lên án "người chồng" tàn nhẫn kia. Nhưng không ai biết, người "chị dâu" vô tội trong câu chuyện đó, đang ngồi đây, giữa một đất nước xa lạ, cảm thấy thế giới quanh mình sụp đổ.
“Không thể nào. Chỉ là trùng hợp thôi. Trên đời này người giống người là chuyện bình thường.” Tôi lẩm bẩm, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, ngón tay tôi lại bấm vào trang cá nhân của Mạnh Dao Dao. Tôi lướt điên cuồng về những bài đăng cũ nhất.
Ba năm trước. Một tấm ảnh chụp vội.
Chỉ là một bóng lưng người đàn ông đứng trước cửa sổ, ngược sáng.
Điện thoại trên tay tôi rơi xuống đất. "Cạch" một tiếng khô khốc.
Bóng lưng đó. Dáng vai hơi xuôi, cách anh ta chống tay lên khung cửa, độ nghiêng của đầu… Dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra. Đó là chồng tôi. Là người đàn ông đã đầu ấp tay gối với tôi suốt ba năm qua.
Nhưng chú thích ảnh lại ghi: “Hứa Từ của em, tạm biệt anh. Hãy bình an trở về.”
Hứa Từ? Không phải Thẩm Đình Chu sao?
Tôi không ra sân bay. Tôi điên cuồng bắt taxi lao đến địa điểm di tích chiến tranh mà Mạnh Dao Dao đã nhắc đến trong một bài đăng khác – nơi "anh trai" đã bỏ mạng.
Đó là một khu bệnh viện dã chiến đã bị đánh bom sập một nửa, giờ chỉ còn là đống gạch vụn hoang tàn. Gió rít qua những khe tường vỡ tạo thành tiếng hú ghê rợn.
Tôi điên cuồng đào bới trong đống đổ nát, bất chấp móng tay gãy nát, bật máu. Tôi không biết mình đang tìm cái gì, hay tôi đang hy vọng không tìm thấy cái gì.
Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng đỏ quạch như máu bao trùm lấy khu phế tích.
Dưới một tảng bê tông lớn, tôi tìm thấy một bộ hài cốt đã khô khốc.
Không cần chuyên gia pháp y, tôi cũng sụp đổ ngay tại chỗ. Chiều dài xương đùi hoàn toàn khớp với chiều cao mét tám lăm của Thẩm Đình Chu. Nhưng thứ khiến tôi chết lặng là vật thể kim loại lấp lánh trên đốt ngón tay áp út trái của bộ hài cốt.
Một chiếc nhẫn trơn bằng bạch kim.
Mặt trong nhẫn khắc dòng chữ nhỏ xíu: “V & C” – Vy và Chu.
Chiếc nhẫn cưới mà ba năm trước, người đàn ông trở về nhà với bàn tay phải băng bó đã nói với tôi rằng: "Anh xin lỗi, trong lúc hỗn loạn chạy trốn, anh đã làm rơi mất nhẫn rồi."
Hóa ra anh không làm rơi. Anh đã chết.
Chồng tôi, Thẩm Đình Chu thực sự, đã nằm lại đây lạnh lẽo suốt ba năm qua.
Vậy người đang ở nhà đợi tôi, người nấu cơm cho tôi, người ôm tôi ngủ mỗi đêm… là ai?
Cơn buồn nôn ập đến dữ dội. Tôi quỳ sụp xuống bên cạnh bộ hài cốt, tiếng gào khóc tắc nghẹn trong cổ họng không thể thoát ra. Bầu trời nước A tối sầm lại, nuốt chửng lấy tôi và sự thật tàn khốc vừa được phơi bày.
Tôi phải về nước. Ngay lập tức.