Chuyến bay dài đằng đẵng như rút cạn chút sức lực cuối cùng của tôi. Tôi về đến khu chung cư cao cấp nơi mình đang sống vào lúc chập tối. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống sân, kéo dài những cái bóng ma quái.
Vừa bước xuống taxi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết trân.
Dưới gốc cây ngọc lan quen thuộc, hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau. Cô gái mặc váy trắng mỏng manh, cả người run rẩy nhào vào lòng người đàn ông, khóc như mưa, tiếng khóc ai oán vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Anh đã ở bên cô ấy ba năm còn chưa đủ sao? Hứa Từ, rốt cuộc đến khi nào anh mới quay về bên em?”
“Cô ấy đáng thương thì em không đáng thương à?”
“A Từ, anh có biết em sắp phát điên rồi không! Mỗi ngày nhìn thấy anh đóng vai chồng người khác, tim em như bị ai xé nát!”
Người đàn ông – người có gương mặt, dáng hình y hệt chồng tôi – đang luống cuống vỗ về lưng cô gái, giọng nói trầm ấm quen thuộc giờ đây lại thốt ra cái tên xa lạ:
“Dao Dao, em bình tĩnh lại đi. Anh xin lỗi…”
“A Từ?”
Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như dao mổ, cắt ngang màn tình cảm ướt át kia. “Rốt cuộc anh là ai?”
Người đàn ông cứng người lại như tượng đá. Anh ta từ từ quay lại, phản xạ đầu tiên lại là kéo cô gái kia ra sau lưng che chắn, như sợ tôi sẽ lao vào cấu xé cô ta. Hành động bảo vệ trong vô thức ấy như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.
“Tiểu Vy… sao em về nước sớm thế? Không phải ngày mai mới…”
Gương mặt anh ta thoáng chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày – cái vẻ điềm tĩnh của bác sĩ Thẩm Đình Chu.
Tôi từng bước áp sát, không nhìn cô gái kia, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt anh ta: “Đừng gọi tên tôi. Tôi hỏi lại lần nữa, anh là ai?”
“Vợ à, em sao vậy? Đi đường mệt quá nên…”
“Đừng diễn nữa!” Tôi hét lên, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm DNA và tấm ảnh chụp chiếc nhẫn cưới trên bộ hài cốt. Tôi ném thẳng vào ngực anh ta. Những tờ giấy trắng bay lả tả như tiền giấy đám ma.
“Mấy ngày trước tôi tìm thấy xác chồng tôi ở nước A. DNA khớp hoàn toàn với mẫu tóc của Thẩm Đình Chu mà mẹ anh ấy lưu lại. Nếu người nằm dưới đất là Thẩm Đình Chu, vậy kẻ đang đứng trước mặt tôi là ai? Hả?”
Không gian im lặng chết chóc. Mạnh Dao Dao sau lưng anh ta nín bặt, mở to mắt nhìn tôi.
Người đàn ông cúi xuống, nhặt tờ kết quả lên xem. Bàn tay phải của anh ta – bàn tay với những vết sẹo chằng chịt – run lên bần bật.
Sự điềm tĩnh vỡ vụn. Lớp mặt nạ “Thẩm Đình Chu” rớt xuống, lộ ra một Hứa Từ trần trụi và tội lỗi.
“Tôi… là Hứa Từ. Em trai sinh đôi của Thẩm Đình Chu.”
Giọng anh ta khàn đặc, đầy đau đớn.
“Ba năm trước, tôi và anh cả cùng đến nước A. Anh ấy làm bác sĩ, tôi là phóng viên chiến trường. Trong một cuộc tập kích của lính đánh thuê, anh cả vì đỡ đạn cho tôi mà chết.”
Hứa Từ ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu: “Trước lúc lâm chung, điều anh ấy không yên lòng nhất là em. Anh ấy sợ em không chịu nổi cú sốc, sợ em cô độc. Anh ấy bắt tôi thề… phải thay anh ấy chăm sóc em cả đời.”
Tôi cười, nụ cười méo mó và chua chát. “Chăm sóc? Bằng cách lừa dối tôi? Bằng cách lên giường với tôi dưới cái tên của anh trai mình?”
“Tôi không còn cách nào khác!” Hứa Từ gào lên, vẻ mặt thống khổ. “Lúc đó em vừa mất ba mẹ, lại mới cưới anh cả. Nếu biết tin anh ấy chết, em sẽ sống sao? Tôi chỉ muốn… muốn em được hạnh phúc.”
“Vậy còn cô ta?” Tôi chỉ tay vào Mạnh Dao Dao đang co rúm. “Nghĩa là anh vốn có người yêu. Vì cái gọi là ‘di nguyện’ đó, anh vứt bỏ cô ta, để cô ta nhìn anh diễn vai chồng tôi suốt ba năm?”
Hứa Từ im lặng. Sự im lặng hèn nhát.
Đột nhiên, Mạnh Dao Dao lao ra, quỳ sụp xuống chân tôi.
“Chị dâu! Em xin chị! Chị trả A Từ lại cho em đi!”
Cô ta khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa: “Từ khi A Từ rời đi, em bị trầm cảm nặng, ngày nào cũng phải dùng thuốc. Ba năm nay em sống không bằng chết. Em biết chị vô tội, nhưng A Từ là của em mà… Anh ấy chưa bao giờ yêu chị, anh ấy chỉ thương hại chị thôi!”
“Dao Dao!” Hứa Từ quát lên, định đỡ cô ta dậy.
Tôi nhìn hai người họ. Một màn kịch bi hài. Tôi giống như kẻ phản diện độc ác chia rẽ uyên ương.
Nhưng trớ trêu thay, trái tim tôi lại đau nhói.
Không phải vì Thẩm Đình Chu đã chết. Nỗi đau đó quá lớn đến mức tê liệt rồi.
Tôi đau vì nhận ra, người đàn ông xoa bụng cho tôi mỗi khi tôi đau, người nấu cả trăm món ăn để dỗ tôi vui, người dậy lúc 4 giờ sáng hầm yến… là Hứa Từ.
Ba năm qua, tôi đã yêu kẻ đóng thế này.
“Đủ rồi.” Tôi lùi lại một bước, cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. “Hứa Từ, chúng ta kết thúc đi. Màn kịch hạ màn rồi.”
Hứa Từ sững người. Anh ta buông Mạnh Dao Dao ra, bước vội về phía tôi, định nắm lấy tay tôi: “Tiểu Vy, không… Ý em là sao?”
“Ý tôi là cút đi. Cả hai người, cút khỏi mắt tôi.”
“Nhưng anh…” Hứa Từ nghẹn lời, ánh mắt anh ta nhìn tôi không phải là sự thương hại, mà là sự hoảng loạn thực sự khi sắp mất đi thứ gì đó quý giá. “Ba năm qua, tình cảm của chúng ta…”
“Tình cảm?” Tôi cười nhạt. “Đó là tình cảm loạn luân, lừa dối. Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận em chồng mình sao?”
Tôi quay lưng bỏ đi lên nhà, không muốn nhìn thấy họ thêm một giây nào nữa.
Đêm đó, tôi thu dọn hành lý của Hứa Từ, tống hết vào vali và ném ra ngoài cửa.
Hứa Từ đứng đó, đập cửa, van xin tôi mở cửa nói chuyện.
“Tiểu Vy, anh yêu em. Ba năm qua là thật. Anh đã nảy sinh tình cảm với em từ lâu rồi. Anh sẽ giải quyết với Dao Dao, xin em đừng đuổi anh đi…”
Tôi ngồi trong phòng khách tối om, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi suýt nữa đã mềm lòng.
Nhưng đến nửa đêm, điện thoại của Hứa Từ (tôi chưa kịp trả lại) đổ chuông liên hồi. Là số của bệnh viện.
Tôi nghe máy. Đầu dây bên kia giọng y tá gấp gáp: “Người nhà bệnh nhân Mạnh Dao Dao phải không? Cô ấy vừa cắt cổ tay tự tử, tình trạng nguy kịch, mau đến bệnh viện ngay!”
Tôi mở cửa, ném chiếc điện thoại vào người Hứa Từ đang ngồi gục trước cửa.
“Đi đi. Cô ta sắp chết rồi kìa.”
Hứa Từ nghe tin, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt giằng xé dữ dội giữa việc ở lại và rời đi.
“Về bên cô ấy đi.” Tôi nói, giọng mệt mỏi. “Đừng để có thêm người chết vì tôi nữa. Tôi không gánh nổi đâu.”
“Tiểu Vy… đợi anh. Anh đảm bảo cô ấy an toàn rồi sẽ về giải thích với em.”
Nói rồi, anh ta quay đầu chạy vụt đi.
Bóng lưng anh ta khuất dần sau hành lang hun hút.
Lần này, tôi biết, anh ta sẽ không bao giờ quay lại nữa.