Căn nhà rộng thênh thang bỗng trở nên trống hoác sau khi Hứa Từ rời đi. Ba năm qua, dấu ấn của anh ta hiện diện ở khắp mọi nơi: đôi dép đi trong nhà màu xám, chiếc tạp dề treo trong bếp, chậu cây xương rồng anh ta chăm chút mỗi sáng.
Tôi như cái xác không hồn, giam mình trong nhà suốt ba ngày.
Hứa Từ không quay lại.
Đến ngày thứ tư, người đến tìm tôi không phải anh ta, mà là Mạnh Dao Dao.
Cô ta sắc mặt trắng bệch, cổ tay trái quấn băng gạc dày cộm, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại lấp lánh sự đắc thắng được che đậy khéo léo bằng vẻ yếu đuối.
“Chị dâu, em đến để cảm ơn chị.”
Dao Dao rơm rớm nước mắt, đưa tay định nắm lấy tay tôi. “Cảm ơn chị đã chủ động trả A Từ lại cho em. Bác sĩ nói nếu A Từ không đến kịp, em đã không qua khỏi. Bây giờ anh ấy túc trực bên em 24/24, không rời nửa bước.”
Tôi lùi lại, tránh cái chạm của cô ta như tránh tà. “Không cần cảm ơn. Anh ta vốn không thuộc về tôi. Cô diễn đủ chưa?”
Nụ cười trên môi Mạnh Dao Dao cứng lại, rồi cô ta đổi giọng, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Nếu chị đã hiểu chuyện như vậy, thì phiền chị dọn ra khỏi đây đi. Trả nhà lại cho A Từ.”
Tôi sững sờ: “Cô nói cái gì?”
“Căn nhà này đứng tên Hứa Từ mua.” Cô ta nhếch mép. “Ba năm trước, anh ấy dùng tiền bồi thường của anh trai để mua căn hộ này cho chị sống thoải mái. Giờ hai người đã không còn quan hệ gì, chị định mặt dày ở lại mãi sao? Chúng em sắp kết cưới, cần dùng làm nhà tân hôn.”
Cơn giận bùng lên khiến tôi run người. “Đây là nhà tôi và Thẩm Đình Chu…”
Nhưng tôi chợt nhớ ra, đúng là giấy tờ nhà đứng tên người mua là “Thẩm Đình Chu” – nhưng thực chất lúc đó đã là Hứa Từ ký tên. Về mặt pháp lý, tôi đang tranh chấp với một người đã chết, hoặc một kẻ giả mạo.
“Được.” Tôi nghiến răng. “Tôi đi.”
Tôi không muốn dây dưa với bọn họ dù chỉ một cắc bạc. Tôi kéo vali đã dọn sẵn, rời khỏi căn nhà chứa đầy kỷ niệm giả dối ấy.
Lúc đi qua Mạnh Dao Dao, tôi khẽ nói: “Chúc mừng cô giành lại được một kẻ lừa đảo.”
Tôi chuyển về căn hộ chung cư cũ của mình thời độc thân. Căn phòng bụi bặm, lạnh lẽo.
Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được, lại mở điện thoại vào trang cá nhân của Mạnh Dao Dao.
Cô ta cập nhật liên tục.
Ảnh 1: Bóng lưng Hứa Từ đang nấu ăn trong bếp, vẫn là chiếc tạp dề quen thuộc đó.
Caption: “Cảm ơn mọi người quan tâm, anh ấy đã trở về bên mình rồi! Vẫn là món sườn xào chua ngọt mình thích nhất.”
Tôi nhớ lại, Hứa Từ từng nói món sở trường của anh ta là sườn xào chua ngọt vì… “Vợ anh thích ăn đồ chua ngọt mà.”
Hóa ra, ngay cả khẩu vị, tôi cũng chỉ là người hưởng sái của cô ta.
Ảnh 2: Một bát nước đường đỏ và túi chườm nóng.
Caption: “Mấy ngày nay mình tới kỳ, anh ấy tự đi mua băng vệ sinh, xoa bụng cho mình, nấu nước đường đỏ. Anh ấy nói, hơn một trăm món từng học vì mình anh ấy chưa hề quên. Có anh ấy ở bên, mình thật sự rất hạnh phúc.”
Tôi ném điện thoại xuống giường. Nước mắt trào ra nóng hổi.
Hóa ra sự dịu dàng, chu đáo tỉ mỉ suốt ba năm qua mà tôi tưởng là tình yêu sâu đậm, thực chất chỉ là thói quen anh ta rèn luyện vì người con gái khác. Anh ta chỉ đơn giản là copy-paste sự chăm sóc đó sang cho tôi.
Tôi chỉ là vật thế thân. Một vật thế thân được hưởng thụ sự cưng chiều vốn dĩ dành cho người khác.
Đột nhiên, dạ dày tôi quặn lên. Cơn buồn nôn ập đến dữ dội hơn bao giờ hết. Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn khan đến mật xanh mật vàng.
Một linh cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng.
Kỳ kinh nguyệt của tôi đã trễ hai tuần.
Tôi run rẩy mặc áo khoác, chạy xuống hiệu thuốc mua que thử thai.
Năm phút sau, trong nhà vệ sinh chật hẹp, hai vạch đỏ chói mắt hiện lên trên que thử như hai vết máu.
Tôi có thai.
Là con của Hứa Từ.
Tôi bật cười, tiếng cười man dại vang vọng trong bốn bức tường gạch men lạnh lẽo. Ông trời thật biết cách trêu ngươi.
Từng có lần, Hứa Từ ôm tôi dưới ánh trăng, đầy mong chờ nói rằng: "Sau này anh muốn cùng em sinh hai đứa, một trai một gái. Con trai giống em, con gái giống anh."
Lúc đó, tôi đã hạnh phúc biết bao.
Nhưng giờ đây, đứa bé này là minh chứng cho sự lừa dối, là kết quả của mối quan hệ “loạn luân” về mặt đạo đức này. Nó không nên tồn tại. Nó sẽ chỉ là công cụ để Mạnh Dao Dao dày vò tôi, và là sợi dây trói buộc tôi mãi mãi với nỗi đau này.
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện.
Bác sĩ nhìn tôi ái ngại: “Thai nhi rất khỏe mạnh, cô chắc chắn muốn bỏ chứ?”
Tôi gật đầu, mặt không chút cảm xúc: “Kê thuốc cho tôi.”
Viên thuốc đắng chát hòa với nước khoáng lạnh ngắt trôi tuột xuống cổ họng, mang theo cái lạnh thấu xương tủy lan ra toàn thân.
Tạm biệt con. Mẹ xin lỗi.
Tôi lơ mơ về đến nhà, bụng bắt đầu đau âm ỉ.
Vừa đến dưới chân tòa nhà, tôi thấy hai bóng người quen thuộc đứng dưới ánh đèn đường.
Mạnh Dao Dao khoác tay Hứa Từ, vẻ mặt rạng rỡ, khác hẳn vẻ tiều tụy hôm trước. Hứa Từ đứng bên cạnh, sắc mặt hốc hác, ánh mắt trĩu nặng nhìn tôi.
“Chị dâu!” Mạnh Dao Dao gọi, giọng ngọt xớt. Cô ta rút ra một tấm thiệp màu đỏ.
“Tháng sau em và A Từ làm đám cưới. Dù sao chị cũng từng là… chị dâu của bọn em. Chị tới dự chúc phúc cho bọn em được không?”
Tôi nhìn tấm thiệp mời đỏ chói như màu máu, cảm giác bụng dưới quặn thắt từng cơn đau đớn dữ dội. Máu của đứa con chưa kịp thành hình đang bắt đầu chảy ra khỏi cơ thể tôi.
“Chúc mừng.” Tôi gắng gượng đứng thẳng, tay bám chặt vào túi xách để không ngã quỵ. “Tháng sau tôi có việc, không đi được.”
Mạnh Dao Dao nghe vậy, mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt rơi lộp bộp như vòi nước hỏng van.
“Chị dâu, chị vẫn trách em sao? Xin lỗi… em không nên cướp A Từ, nhưng anh ấy vốn là của em mà… Rốt cuộc em phải làm thế nào chị mới tha thứ cho em? Em biết chị đau, nhưng rõ ràng em cũng là nạn nhân mà…”
Cô ta khóc càng lúc càng lớn, thở dốc, rồi đột nhiên ôm ngực, tăng thông khí gây kiềm hô hấp, ngã quỵ xuống đất ngất xỉu.
“Dao Dao!”
Hứa Từ hốt hoảng đỡ lấy cô ta. Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, hét lên đầy giận dữ:
“Tần Vy! Em biết Dao Dao bị trầm cảm nặng, tâm lý không ổn định mà! Tại sao em cứ phải chọc tức cô ấy? Em không thể chiều theo ý cô ấy một chút, nói vài câu nhẹ nhàng được sao? Em nhất định phải kích thích cô ấy đến phát bệnh thì em mới vui à?”
Tiếng hét của anh ta như xé toạc màn đêm, cũng xé toạc chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong tôi.
Bụng tôi đau như có ai cầm dao khoét. Máu nóng đang chảy ướt đẫm quần trong.
Nhưng nỗi đau thể xác này không thấm vào đâu so với vết thương trong tim.
Ba năm qua, người đàn ông này chưa từng to tiếng với tôi dù chỉ một câu. Anh ta luôn là “Thẩm Đình Chu” dịu dàng, nhẫn nại.
Hóa ra, khi đụng đến “người thật”, chiếc mặt nạ “người chồng tốt” lập tức vỡ vụn, lộ ra bản chất thiên vị tàn nhẫn.
Tôi nhìn Hứa Từ, rồi nhìn xuống vũng máu đang bắt đầu loang lổ dưới chân mình.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thê lương đến tận cùng.
“Phải, tôi ác độc như vậy đấy. Cho nên, Hứa Từ, anh và cô ta đúng là một cặp trời sinh. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi, mỗi bước đi để lại một vệt đỏ sẫm trên nền đất lạnh lẽo, bỏ lại sau lưng tiếng gọi hốt hoảng của Hứa Từ khi anh ta nhận ra điều gì đó bất thường dưới chân tôi.
Nhưng đã quá muộn rồi.