Ngón tay tôi lướt trên màn hình, lạnh toát. Những dòng tin nhắn nhảy múa trước mắt như những mũi kim châm thẳng vào giác mạc.
“Vợ cũ?” Uyển Uyển nhắn lại, kèm theo một icon cười khúc khích. “Anh ác thật đấy, người ta vẫn tưởng là ly hôn giả để mua nhà mà.”
Trần Hạo trả lời ngay lập tức, tốc độ gõ phím nhanh đến mức tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt háo hức của hắn lúc đó:
“Cô ta ngu ngốc lắm, anh nói gì cũng tin. Căn nhà đó đứng tên cô ta để vay ngân hàng, giờ ly hôn rồi, trên giấy tờ là của cô ta, nhưng anh đã bảo cô ta ký một giấy nợ riêng rồi. Đợi khi nào xong việc, anh sẽ tìm cách đuổi cô ta đi. Căn nhà đó vị trí đẹp, sau này đón em và con về ở là vừa xinh.”
Con?
Tim tôi hẫng đi một nhịp. Hóa ra, không chỉ là ngoại tình, bọn họ còn đã có kế hoạch cho một gia đình mới.
Tôi tiếp tục lướt lên trên. Một tấm ảnh siêu âm thai nhi 12 tuần.
Ngày chụp: Hai tuần trước.
Lúc đó, Trần Hạo nói với tôi hắn đi công tác Quảng Châu. Hóa ra là đưa nhân tình đi khám thai.
Cạch.
Tiếng mở khóa cửa phòng tắm vang lên.
Tôi nhanh tay tắt màn hình, đặt chiếc điện thoại trở lại vị trí cũ trên tủ đầu giường, chính xác đến từng milimet, rồi vơ lấy cuốn tạp chí bên cạnh, giả vờ đang chăm chú đọc.
Trần Hạo bước ra, khăn tắm quấn quanh hông, hơi nước còn bốc lên nghi ngút. Hắn vừa lau tóc vừa liếc nhìn tôi, thấy tôi vẫn điềm nhiên đọc sách thì thở phào nhẹ nhõm.
“Vợ, sao em chưa ngủ? Đã bảo đừng đợi anh mà.”
Hắn sáp lại gần, mùi sữa tắm quen thuộc — mùi hương tôi từng tự tay chọn cho hắn — giờ đây trộn lẫn với một mùi nước hoa lạ thoang thoảng từ cổ áo sơ mi vứt trên ghế. Mùi của sự phản bội.
Tôi khép cuốn tạp chí lại, ngước mắt nhìn hắn, cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng để nở một nụ cười:
“Em đang tính toán lại chi tiêu tháng này. Anh biết đấy, giờ chúng ta ‘ly hôn’ rồi, tiền nong phải rạch ròi một chút để thuế vụ không nghi ngờ.”
Trần Hạo cười lớn, đưa tay véo má tôi:
“Em cứ hay lo xa. Anh đã lo liệu đâu vào đấy rồi. Căn nhà này tuy trên danh nghĩa pháp lý thuộc về em sau ly hôn, nhưng chúng ta vẫn sống chung, có gì khác biệt đâu? Đợi qua đợt kiểm tra thuế này, anh sẽ mua thêm một căn biệt thự ngoại ô, lúc đó đón mẹ lên ở cùng.”
Mẹ hắn? Bà mẹ chồng luôn chê bai tôi không biết đẻ con trai nối dõi tông đường? Chắc hẳn bà ta sẽ vui lắm khi biết tin “Uyển Uyển” kia đã mang thai.
“Ừ, anh tính sao cũng được.” Tôi gạt tay hắn ra, giả vờ mệt mỏi nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu. “Em mệt rồi, ngủ trước đây.”
Trần Hạo không nghi ngờ gì, hắn tắt đèn, nằm xuống bên cạnh. Chỉ một lát sau, tiếng ngáy đều đều vang lên.
Trong bóng tối, tôi mở mắt trân trân nhìn trần nhà.
Năm năm thanh xuân.
Một triệu không trăm tám mươi nghìn tệ tiền mồ hôi nước mắt.
Và sự tin tưởng tuyệt đối.
Tất cả đổi lại là một vở kịch “ly hôn giả” đê tiện này.
Hắn muốn đuổi tôi đi tay trắng? Hắn muốn rước tiểu tam về căn nhà tôi đã chắt chiu từng đồng để trả góp?
Trần Hạo, anh coi thường tôi quá rồi.
Anh muốn chơi trò pháp luật, tôi sẽ dùng chính pháp luật để chơi chết anh.
Sáng sớm hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Trần Hạo vẫn đang ngủ say, điện thoại hắn đặt trên bàn. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy, dùng khuôn mặt hắn để mở khóa Face ID, sau đó chuyển tiếp toàn bộ lịch sử trò chuyện, ảnh chụp siêu âm và các bằng chứng ngoại tình sang email bí mật của tôi.
Xong xuôi, tôi xóa dấu vết gửi mail, đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Khi Trần Hạo tỉnh dậy, tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
“Anh ăn đi, hôm nay em xin nghỉ phép, muốn đi dạo phố cho khuây khỏa.”
Hắn vừa húp cháo vừa gật đầu lia lịa, mắt vẫn dán vào điện thoại nhắn tin cho ai đó (chắc chắn là ả nhân tình kia):
“Đi đi, mua sắm gì cứ mua, đừng tiết kiệm. À mà, thẻ phụ của anh tháng này hơi kẹt, em dùng tiền riêng trước nhé.”
Tôi cười nhạt: “Vâng, em biết rồi.”
Dùng tiền riêng?
Đương nhiên rồi. Vì từ hôm nay, tiền của tôi sẽ là của tôi. Còn tiền của anh... cũng sẽ biến mất thôi.
Ra khỏi nhà, tôi không đi trung tâm thương mại.
Tôi bắt taxi đi thẳng đến văn phòng môi giới bất động sản lớn nhất khu vực — nơi có người bạn thân thời đại học của tôi đang làm quản lý.
Trên đường đi, tôi gọi điện cho một dịch vụ chuyển nhà trọn gói.
“Alo, tôi muốn chuyển nhà gấp trong hôm nay. Đúng vậy, dọn sạch sẽ. Những đồ đạc của nam giới thì gom hết lại vứt vào thùng rác khu phố giúp tôi. Chỉ giữ lại đồ của tôi thôi.”