Văn phòng môi giới bất động sản An Cư.
Lâm Tử — bạn thân tôi — nhìn tờ giấy chứng nhận ly hôn và sổ đỏ đặt trên bàn, đôi mắt mở to hết cỡ:
“Mày điên rồi sao? Vừa mới ly hôn hôm qua, hôm nay đã bán nhà? Mà thằng Trần Hạo nó đồng ý à?”
Tôi bình thản nhấp ngụm trà:
“Nó không có quyền đồng ý hay không. Trên giấy tờ pháp lý, căn nhà này thuộc quyền sở hữu duy nhất của tao sau ly hôn. Tao có toàn quyền định đoạt.”
Tôi kể vắn tắt cho Lâm Tử nghe mọi chuyện. Từ việc tin nhắn của tiểu tam, đến kế hoạch “ly hôn giả” để né thuế đê tiện của hắn.
Nghe xong, Lâm Tử đập bàn cái rầm, mặt đỏ gay vì tức giận:
“Khốn nạn! Thằng chó đẻ! Mày bán là đúng. Bán quách đi cho rảnh nợ. Nhưng bán gấp thế này sợ bị ép giá...”
“Tao không cần bán giá cao nhất, tao cần bán nhanh nhất.” Tôi ngắt lời, ánh mắt kiên định. “Giá thị trường căn hộ đó tầm 5.5 triệu đến 6 triệu tệ. Tao bán 5 triệu. Chỉ nhận thanh toán một lần, công chứng sang tên ngay trong ngày. Mày tìm được khách không?”
5 triệu tệ cho một căn hộ 120m2 ở khu Thúy Uyển? Đây là cái giá hời đến mức người ta sẽ tranh nhau vỡ đầu chảy máu.
Lâm Tử hít sâu một hơi, lấy lại tác phong chuyên nghiệp:
“Với cái giá này, tao có ít nhất 3 khách hàng sẵn sàng chồng tiền mặt ngay lập tức. Mày đợi tao 10 phút.”
Quả nhiên, sức hút của đồng tiền là vô hạn.
Hai tiếng sau, một cặp vợ chồng trung niên giàu có đã có mặt tại văn phòng công chứng. Họ vừa trúng bồi thường giải tỏa đất đai, đang cần tìm nhà gấp cho con trai cưới vợ, tiền mặt có sẵn trong tài khoản.
Thủ tục diễn ra nhanh chóng đến mức chóng mặt.
Hợp đồng mua bán được ký kết.
Tiền được chuyển khoản.
Ting ting.
Tin nhắn báo biến động số dư vang lên.
+5.000.000 Tệ.
Cầm tấm thẻ ngân hàng trong tay, tôi cảm thấy nhẹ bẫng.
Căn nhà chứa đựng 5 năm ký ức, 5 năm thanh xuân và cả sự ngu ngốc của tôi, giờ đã quy đổi thành những con số lạnh lùng. Nhưng ít nhất, con số này trung thành với tôi.
“Bao giờ thì giao nhà?” Người mua hỏi.
“Ngay bây giờ.” Tôi đưa chùm chìa khóa cho họ. “Đồ đạc cá nhân tôi đã cho người dọn đi rồi. Những gì còn lại trong nhà như nội thất, tivi, tủ lạnh... tặng hết cho anh chị.”
Ra khỏi phòng công chứng, tôi chặn số điện thoại của Trần Hạo trên mọi nền tảng.
Nhưng nghĩ lại, tôi bỏ chặn.
Kịch hay còn chưa hạ màn, làm sao có thể bỏ lỡ phản ứng của nam chính được?
Tôi thuê một phòng khách sạn 5 sao gần đó, ngâm mình trong bồn tắm nước nóng, nhâm nhi ly rượu vang đỏ đắt tiền.
Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi tiêu tiền mà không cần phải tính toán xem tháng này trả góp bao nhiêu, điện nước bao nhiêu, hay mẹ chồng có cần tiền thuốc thang gì không.
Buổi chiều hôm đó, Trần Hạo gọi cho tôi.
“Vợ à, tối nay anh lại phải tiếp khách. Đối tác quan trọng lắm, chắc anh không về ăn cơm đâu.”
Giọng hắn nghe có vẻ hưng phấn, có lẽ lại đang chuẩn bị hí hửng sang nhà Uyển Uyển.
“Ừ, anh cứ lo công việc đi.” Tôi đáp, giọng ngọt ngào hơn cả đường mật. “Em cũng có bất ngờ dành cho anh đây.”
“Bất ngờ gì thế?” Hắn tò mò.
“Tối về rồi biết. À mà, tối nay anh nhất định phải về nhà đấy nhé. Em đợi.”
Cúp máy, tôi nhìn đồng hồ.
Bây giờ là 4 giờ chiều.
Đội dọn nhà báo cáo đã hoàn tất việc dọn dẹp đồ đạc của tôi đi lúc 2 giờ. Những thứ đồ của Trần Hạo, theo đúng chỉ thị, đã được tống khứ ra bãi rác hoặc để lại bừa bộn như một bãi chiến trường mà tôi cố tình sắp đặt.
Chủ nhà mới nói rằng sáng mai họ mới chuyển đến, nhưng chiều nay sẽ cho thợ đến thay ổ khóa cửa vân tay ngay lập tức.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Cái bẫy đã giăng.
Chỉ chờ con mồi bước vào.