11 giờ đêm.
Trần Hạo trở về trong tình trạng say khướt. Hoặc ít nhất là hắn giả vờ say.
Hắn loạng choạng bước ra khỏi thang máy, miệng lẩm bẩm hát một bài tình ca sến súa nào đó, tay lục tìm thẻ từ trong túi quần.
Tôi ngồi trong quán cà phê đối diện cổng khu chung cư, quan sát camera an ninh từ điện thoại. (Tôi vẫn chưa hủy quyền truy cập camera hành lang chung cư, một sơ hở mà hắn không ngờ tới).
Trên màn hình, Trần Hạo ấn ngón tay vào ổ khóa vân tay.
Tít tít tít. Đèn đỏ báo lỗi.
Hắn nhíu mày, dụi mắt, rồi ấn lại lần nữa.
Tít tít tít. Vẫn báo lỗi.
“Mẹ kiếp, cái cửa này bị sao thế này?” Hắn lầm bầm, đập mạnh vào cánh cửa. “Vợ! Mở cửa! Anh về rồi đây!”
Không có tiếng trả lời.
Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn, lôi điện thoại ra gọi cho tôi.
Điện thoại tôi rung lên trên mặt bàn. Tôi nhấp một ngụm cà phê đá, thong thả bắt máy.
“Alo?”
“Em làm cái quái gì mà không mở cửa? Đổi mật khẩu à? Ra mở cửa cho anh nhanh lên, anh mót tiểu lắm rồi!” Tiếng Trần Hạo gào lên trong điện thoại, vang vọng cả hành lang vắng lặng.
“Mở cửa?” Tôi cười khẽ. “Anh đang đứng trước cửa nhà ai thế?”
“Nhà mình chứ nhà ai! Em bị điên à?”
“Nhà mình?” Giọng tôi trở nên sắc lạnh. “Trần Hạo, anh quên rồi sao? Chúng ta ly hôn rồi. Căn nhà đó theo thỏa thuận ly hôn đã thuộc về tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, dường như hắn đang cố tiêu hóa những gì tôi nói. Sau đó, hắn cười phá lên, giọng đầy vẻ cợt nhả:
“Thôi nào vợ, đừng đùa nữa. Ly hôn giả thôi mà, em diễn sâu quá đấy. Mở cửa đi, anh có mua quà cho em này.”
“Trần Hạo.” Tôi gọi tên hắn, rành rọt từng chữ. “Anh nghe cho rõ đây. Không có ly hôn giả. Chỉ có ly hôn thật. Và căn nhà đó, tôi đã bán rồi.”
“Cái gì?” Hắn hét lên, giọng lạc đi. “Cô nói cái gì? Bán? Bán cho ai? Khi nào?”
“Bán sáng nay. Giá 5 triệu tệ, tiền trao cháo múc. Bây giờ chủ nhà là người khác, ổ khóa cũng thay rồi. Đồ đạc của anh tôi đã nhờ người gom vứt ra bãi rác khu phố, anh chịu khó xuống đó mà bới, may ra còn tìm được vài cái quần lót đấy.”
“Mày điên rồi! Mày dám lừa tao!” Trần Hạo gầm lên, cơn say dường như bay biến sạch. Hắn điên cuồng đập cửa rầm rầm. “Mở cửa ra! Đây là nhà tao! Tao bỏ tiền ra mua nó! Mày là con khốn nạn! Tao sẽ kiện mày!”
Cánh cửa đột ngột mở ra.
Nhưng không phải tôi.
Một người đàn ông to lớn, xăm trổ đầy mình bước ra. Đó là con trai lớn của cặp vợ chồng mua nhà, anh ta đến ngủ trông nhà đêm nay.
“Thằng nào đấy? Đêm hôm khuya khoắt đập cửa nhà bố mày làm gì?” Gã đàn ông quát lớn, tay cầm một cây gậy bóng chày.
Trần Hạo sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lắp bắp:
“Đây... đây là nhà tôi...”
“Nhà mày cái mả cha mày! Bố mày mới mua 5 triệu sáng nay, giấy tờ đỏ chót đây này!” Gã đàn ông vung gậy dọa. “Cút ngay không tao gọi bảo vệ đập gãy chân bây giờ!”
Trần Hạo lùi lại, suýt nữa ngã ngửa. Hắn nhìn gã đàn ông, rồi nhìn cánh cửa đóng sầm lại trước mặt.
Hắn run rẩy cầm điện thoại lên, gào thét vào ống nghe:
“Lâm An (tên tôi), cô đang ở đâu? Cô ra đây ngay cho tôi! Cô dám bán nhà của tôi? Tiền đâu? Trả tiền lại cho tôi!”
Tôi nhìn màn hình camera, thấy dáng vẻ thảm hại của hắn, lòng hả hê vô cùng.
“Tiền à? Tiền bán nhà là tài sản riêng của tôi sau ly hôn. Anh không có một xu. Còn số tiền 200 nghìn tệ anh đóng góp ban đầu? Coi như tiền thuê nhà 5 năm qua đi, tôi tính rẻ cho anh đấy.”
“Cô... cô...” Hắn tức đến mức không nói nên lời, thở hồng hộc như một con chó điên. “Cô đợi đấy! Tôi sẽ báo công an! Tôi sẽ kiện cô ra tòa! Ly hôn giả là vi phạm pháp luật! Cô lừa đảo chiếm đoạt tài sản!”
“Kiện đi.” Tôi đáp, giọng lạnh tanh. “Nhưng trước khi kiện, anh nên lo cho cái thân mình trước. Anh nghĩ tôi không biết chuyện của anh và con ả Uyển Uyển sao? Tin nhắn, hình ảnh, ghi âm... tôi có đủ cả. Anh thử kiện xem, xem ai là người mất mặt, xem ai là người bị đuổi việc vì vi phạm đạo đức lối sống tại tập đoàn lớn?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Sự im lặng chết chóc.
Tôi biết, tôi đã đánh trúng tử huyệt của hắn. Trần Hạo rất coi trọng sĩ diện và công việc hiện tại. Hắn đang trên đà thăng tiến, nếu bê bối ngoại tình vỡ lở, hắn sẽ mất tất cả.
“Anh... em biết hết rồi sao?” Giọng hắn run rẩy, chuyển từ hung hăng sang van lơn. “An, nghe anh giải thích. Là cô ta quyến rũ anh... Anh chỉ chơi bời qua đường thôi... Vợ ơi, em đừng làm bậy. Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi. Anh sai rồi, anh xin lỗi...”
“Muộn rồi Trần Hạo.”
Tôi ngắt lời hắn.
“Anh không còn nhà để về nữa đâu. À quên, anh có thể sang nhà Uyển Uyển mà ở. Chúc anh hạnh phúc với cái thai trong bụng cô ta — nếu nó thực sự là của anh.”
Tôi cúp máy, tháo sim điện thoại ra, bẻ gãy làm đôi và ném vào thùng rác.
Trên màn hình camera, tôi thấy Trần Hạo ngồi sụp xuống hành lang lạnh lẽo, vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại váy áo, bước ra khỏi quán cà phê.
Gió đêm thổi mạnh, nhưng tôi không thấy lạnh.
Tự do, rốt cuộc cũng có cái giá của nó.
Và với tôi, cái giá 5 triệu tệ này, quá hời.
Nhưng Trần Hạo à, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Mất nhà mới chỉ là bước một.
Tôi vẫy một chiếc taxi.
“Bác tài, đến bệnh viện phụ sản thành phố.”
Tôi cần gửi một món quà gặp mặt cho cô nàng Uyển Uyển kia chứ nhỉ?