SỐC TỘT ĐỘ: THÁI TỬ GIA HOẮC XUYÊN TỰ TAY BAN 30 ROI CHO TÌNH NHÂN -
1,094 từ
3 NGÀY SAU ĐÀO ĐƯỢC HỘP TRO CỐT, HẮN ÔM MỘ ĐIÊN LOẠN TRONG MƯA! Không khí trong hình đường dưới tầng hầm Hoắc gia quanh năm ẩm mốc, xộc lên mùi máu tanh tưởi và gỉ sét. Tôi bị hai gã vệ sĩ lực lưỡng ép quỳ xuống mặt sàn đá lạnh buốt. Trước mặt tôi, Hoắc Xuyên vận bộ âu phục đen tuyền cắt may thủ công, ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế thái sư tạc từ gỗ mun. Gương mặt hắn sắc sảo như tạc, nhưng đôi mắt lại hờ hững đến tàn nhẫn. Mạnh Giai Duyệt ấp sát vào lồng ngực hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý và ác độc. "Hoắc Xuyên, ba mươi roi có phải... nặng quá không anh? Dù sao Tri Ức cũng là em gái cùng cha khác mẹ với em. Hay là tha cho em ấy đi?" Mạnh Giai Duyệt dùng giọng điệu ngọt ngào, run rẩy nhất để giả vờ van xin. Hoắc Xuyên đưa tay vuốt ve lọn tóc của cô ta, giọng nói đều đều không chút phập phồng: "Giai Duyệt, em quá lương thiện rồi. Kẻ dám cầm dao chĩa vào vị hôn thê của Hoắc Xuyên này, ba mươi roi đã là nương tay." Hắn ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt như đang nhìn một con chó phản chủ. "Đánh. Không được nương tay." Chát! Roi da bò ngâm nước muối quất xé gió, xé toạc lớp áo sơ mi mỏng manh, cắn ngập vào da thịt lưng tôi. Một cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng truyền thẳng lên não. Tôi cắn nát môi dưới, mùi máu tươi xộc vào khoang miệng, nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng kêu la. Chát! Chát! Chát! Từng nhát roi giáng xuống không thương tiếc. Máu bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ đẫm mặt sàn đá trắng. Trước mắt tôi mờ đi, những hình ảnh về người mẹ vừa tắt thở trong căn phòng cấp cứu lạnh lẽo ngày hôm qua cứ liên tục ùa về. Mẹ tôi mất rồi. Bị chính sự tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là người nhà họ Mạnh bức tử. Còn tôi, vì năm nghìn tệ viện phí mà phải bán mình cho Hoắc Xuyên, để rồi giờ đây chết mòn dưới ngọn roi của hắn. Đến nhát thứ hai mươi, tôi đã không còn quỳ nổi nữa, cả người đổ ập xuống vũng máu của chính mình. "Dừng tay." Hoắc Xuyên đột nhiên lên tiếng. Hắn chậm rãi bước tới, dùng mũi giày da bóng lộn hất cằm tôi lên. "Đau không? Cầu xin Giai Duyệt đi, tôi sẽ tha cho mười roi còn lại." Tôi hé đôi mắt đã sưng húp, nhìn thẳng vào mặt hắn. Cố dồn chút sức tàn cuối cùng, tôi nhếch môi, nở một nụ cười thê lương mà rực rỡ nhất: "Hoắc Xuyên... anh từng nói... mạng tôi là của anh. Hôm nay... tôi trả lại cho anh. Từ nay về sau... chúng ta... ân đoạn nghĩa tuyệt." Đồng tử Hoắc Xuyên đột ngột co rút mạnh. Hắn chưa bao giờ thấy ánh mắt kiên quyết và tuyệt vọng đến thế từ "món đồ chơi" lúc nào cũng ngoan ngoãn cúi đầu như tôi. Nhưng Mạnh Giai Duyệt đã nhanh chóng ôm lấy cánh tay hắn: "Xuyên, anh xem, nó vẫn ngoan cố như thế. Đánh chết nó đi!" "Đánh đủ ba mươi roi. Rồi ném cô ta ra khỏi Hoắc gia. Tôi không muốn nhìn thấy loại đàn bà đê tiện này nữa." Hoắc Xuyên hất chân tôi ra, quay lưng bước đi, bóng lưng tuyệt tình không mang theo một chút hơi ấm. Nhát roi thứ ba mươi giáng xuống. Ý thức tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối. Ba ngày sau. Trận mưa bão lịch sử trút xuống Cảng Thành, như muốn gột rửa mọi tội ác dơ bẩn của thành phố này. Hoắc Xuyên ngồi trong phòng làm việc trên tầng cao nhất của tòa tháp Hoắc thị, tay kẹp điếu cigar đã tàn một nửa. Kể từ ngày đánh tôi đuổi đi, trong lòng hắn luôn cuộn lên một cảm giác bứt rứt, khó chịu đến lạ thường. Hắn liên tục sai người đi điều tra tung tích của tôi, nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu. Mạnh Tri Ức như bốc hơi khỏi thế giới này. Đột nhiên, cánh cửa phòng làm việc bị đẩy tung. A Bưu - tâm phúc của Hoắc Xuyên - ướt sũng nhào vào, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. "Lão đại! Tìm... tìm thấy cô Mạnh rồi!" Hoắc Xuyên đứng phắt dậy, điếu cigar rơi xuống thảm: "Ở đâu? Đưa cô ta về đây! Tôi chưa cho phép, cô ta dám trốn đi đâu?!" A Bưu run rẩy đưa ra một bản báo cáo y tế nhàu nát: "Lão đại... Cô Mạnh... đã chết rồi. Mẹ cô ấy mất đúng vào ngày cô ấy bị đánh ở hình đường. Sau khi bị đuổi khỏi Hoắc gia, cô ấy mang theo vết thương rách nát, tự mình hỏa táng mẹ... rồi... rồi nhảy xuống dòng nước xiết ở đập Vạn Gia tự vẫn. Chúng tôi... chỉ tìm thấy hộp tro cốt của mẹ cô ấy và chiếc áo khoác anh từng cho cô ấy năm xưa để lại trên bờ." Đoàng! Một tiếng sấm kinh thiên động địa xé toạc bầu trời. Hoắc Xuyên đứng chết trân tại chỗ, máu toàn thân như bị rút cạn. Hắn giật lấy tờ báo cáo, hai mắt đỏ sọc, gầm lên như một con thú bị thương: "Không thể nào! Cô ta đang diễn kịch! Tìm! Tìm cho bằng được cái xác về đây!" Đêm đó, người ta thấy ông trùm vũ khí khét tiếng nhất Cảng Thành quỳ gối dưới trời mưa tầm tã trước bờ đập Vạn Gia. Hắn ôm chặt lấy chiếc áo khoác cũ kỹ và hộp tro cốt lạnh ngắt, mặc cho nước mưa hòa cùng nước mắt mặn chát tuôn rơi, điên cuồng gào thét tên Mạnh Tri Ức cho đến khi hộc máu tươi ngất lịm đi. Còn tại một bến cảng nhỏ cách Cảng Thành hàng ngàn cây số, một cô gái với mái tóc ngắn và vết sẹo mờ nhạt trên cổ đang bước lên con tàu rời khỏi đất nước. Tôi vuốt ve tấm vé trên tay, mỉm cười đón nhận luồng gió biển tự do. "Tạm biệt, Hoắc Xuyên. Cả đời này, anh đừng hòng tìm thấy tôi