HOẮC XUYÊN PHÁT ĐIÊN: "MÓN ĐỒ CHƠI" ĐÃ CHẾT BẤT NGỜ TRỞ VỀ CÙNG TỶ PHÚ BÍ ẨN!
746 từ
Ba năm trôi qua. Hoắc gia giờ đây như một nấm mồ sống. Dưới tầng hầm ngập mùi máu tanh năm xưa, người đang quỳ rạp dưới đất lúc này lại là Mạnh Giai Duyệt. Gương mặt từng xinh đẹp ngây thơ của cô ta giờ chằng chịt những vết sẹo do roi da xé rách, gầy gò thảm hại như một bộ xương khô.
"Xuyên... tha cho em... em biết lỗi rồi..." Giai Duyệt thều thào, máu từ khóe miệng rỉ ra đẫm cả mặt sàn đá lạnh lẽo.
Hoắc Xuyên vắt chéo chân trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ mun, ngón tay thon dài run rẩy vân vê chiếc áo khoác cũ nát của Tri Ức. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ ngầu, trống rỗng và điên dại. Kể từ ngày tự tay đào được chân tướng sự việc — rằng chính Mạnh Giai Duyệt đã tàn nhẫn mua chuộc bác sĩ rút ống thở của mẹ Tri Ức, dồn ép cô vào đường cùng nhảy đập tự vẫn — hắn đã không cho cô ta chết một cách dễ dàng.
"Tha?" Giọng Hoắc Xuyên trầm khàn, rít qua kẽ răng như ác quỷ bò lên từ cõi âm. "Mạng của Tri Ức, mạng của mẹ cô ấy, mày lấy gì để đền? Đánh tiếp cho tao! Đánh đến khi nào nó gọi được linh hồn Tri Ức về đây thì thôi!"
Đột nhiên, cánh cửa tầng hầm bật mở tung. A Bưu hớt hải lao vào, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, tay run run bấu chặt một tấm thiệp mời mạ vàng.
"Lão đại! Tập đoàn mafia J.K từ Ý vừa gửi thiệp mời tiệc rượu tối nay. Người đại diện quyền lực nhất của họ ở châu Á vừa lộ diện... ngài... ngài phải xem cái này..."
Hoắc Xuyên mất kiên nhẫn giật lấy tấm thiệp. Chỉ một cái liếc mắt, hô hấp của hắn đột ngột ngừng bặt. Bức ảnh đính kèm rơi sầm xuống đất. Trong ảnh, một người phụ nữ mặc bộ dạ hội đỏ rực như máu, mái tóc cắt ngắn năm xưa đã dài ngang lưng uốn lọn kiêu kỳ. Dù ánh mắt cô ta sắc lạnh và mang khí thế vương giả tàn nhẫn, nhưng gương mặt đó... dù có lột da xẻ thịt hắn cũng nhận ra!
Thế nhưng, dòng chữ in đậm bên dưới lại chễm chệ cái tên: "Vivian - Phu nhân tương lai của gia tộc J.K."
"Chuẩn bị xe! Ngay lập tức!" Hoắc Xuyên gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trái tim tưởng như đã chết mục sát suốt ba năm qua bỗng đập điên cuồng muốn nổ tung.
Tối hôm đó, tại sảnh tiệc xa hoa nhất của khách sạn Đế Vương.
Khi Vivian khoác tay vị tỷ phú trẻ tuổi tàn bạo của tập đoàn J.K bước vào, cả khán phòng chìm vào tĩnh lặng trước khí chất áp bức người của cô. Giữa đám đông quyền quý, một bóng đen cao lớn điên cuồng xé toạc lối đi, lao thẳng về phía trước như một con thú đói khát.
"Tri Ức!"
Giọng nói trầm đục, khản đặc cất lên mang theo cả sự run rẩy, ân hận và cuồng si tột độ. Hoắc Xuyên bất chấp hàng chục mũi súng vệ sĩ áo đen đang đồng loạt chĩa thẳng vào đầu mình, liều mạng vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô. Đôi mắt hắn ửng đỏ, nước mắt trực trào, tham lam nhìn chằm chằm vào vết sẹo mờ nhạt trên cổ cô: "Là em... cuối cùng em cũng chịu trở về rồi..."
Người phụ nữ khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú. Cô bình thản rút tay ra khỏi cái siết chặt như gọng kìm của hắn, thong thả lấy từ trong chiếc túi bạch kim đính kim cương một chiếc khăn tay hàng hiệu. Trước con mắt sững sờ và vụn vỡ của Hoắc Xuyên, cô từ tốn lau đi chỗ da vừa bị hắn chạm vào, rồi khinh khỉnh vứt thẳng chiếc khăn xuống gầm giày của hắn.
"Xin lỗi, vị tiên sinh này có lẽ thần trí không được tỉnh táo? Tôi là Vivian." Cô ngước đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, nụ cười nửa miệng cong lên nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Và bàn tay dơ bẩn của ngài... làm hỏng bộ váy tỷ đô của tôi rồi đấy."