VIVIAN XUỐNG TAY TÀN ĐỘC! HOẮC XUYÊN BẤT LỰC NHÌN ĐẾ CHẾ VŨ KHÍ BỊ "VỢ CŨ" NGHIỀN NÁT TRONG MỘT ĐÊM!
744 từ
Không khí trong sảnh tiệc khách sạn Đế Vương phút chốc đông cứng lại. Ánh mắt Hoắc Xuyên dán chặt vào chiếc khăn tay hàng hiệu nằm chỏng chơ dưới mũi giày mình, trái tim như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên thấu.
Hắn, ông trùm vũ khí thét ra lửa của Cảng Thành, kẻ từng coi rẻ mạng sống của cô, giờ đây lại hèn mọn đến mức muốn quỳ xuống nhặt chiếc khăn kia lên chỉ vì nó còn vương chút hơi ấm của cô.
"Tri Ức... em hận anh cũng được, muốn giết anh cũng được, nhưng xin em, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó..." Hoắc Xuyên tiến lên một bước, giọng nói run rẩy, đánh mất hoàn toàn vẻ ngạo nghễ thường ngày.
Chưa để hắn chạm tới góc váy của Vivian, một họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào giữa trán hắn. Leon - vị tỷ phú trẻ tàn bạo của gia tộc J.K, mỉm cười nhạt nhẽo, ôm trọn vòng eo thon gọn của Vivian: "Ngài Hoắc, phu nhân của tôi đã nói ngài nhận nhầm người. Nếu ngài còn tiến thêm nửa bước, Cảng Thành đêm nay sẽ phải đổi chủ đấy."
Vivian thậm chí không buồn liếc nhìn Hoắc Xuyên thêm một lần nào. Cô tao nhã xoay người, gót giày đỏ rực nhẫn tâm giẫm lên chiếc khăn tay dưới đất, khoác tay Leon bước đi giữa sự kính sợ của giới thượng lưu. Bóng lưng tuyệt tình ấy y hệt cái cách hắn đã quay lưng bỏ mặc cô ở hình đường ba năm trước. Nhân quả luân hồi, rốt cuộc cũng giáng xuống đầu Hoắc Xuyên.
Sáng hôm sau, Cảng Thành chấn động.
Chỉ trong vòng 24 giờ, ba lô hàng vũ khí lớn nhất của Hoắc thị đang trên đường biển bị đánh chặn và chìm xuống đáy đại dương. Bảy căn cứ ngầm ở Đông Nam Á đồng loạt bốc cháy. Cổ phiếu Hoắc thị lao dốc không phanh, bốc hơi hàng chục tỷ USD. Kẻ đứng sau chuỗi tấn công hủy diệt này không ai khác, chính là Vivian.
Trong phòng chủ tịch, A Bưu mồ hôi ướt đẫm áo, run rẩy báo cáo: "Lão đại... J.K đang muốn triệt đường sống của chúng ta! Bọn chúng cắt đứt mọi nguồn cung, các cổ đông đang làm loạn đòi bãi nhiệm ngài! Nếu cứ tiếp tục, Hoắc gia sẽ phá sản mất!"
Trái ngược với sự hoảng loạn của thuộc hạ, Hoắc Xuyên lại ngồi tĩnh lặng trên ghế da. Khóe môi hắn lại nhếch lên một nụ cười thê lương mà điên dại. Hắn đưa tay vuốt ve tấm ảnh Vivian được phóng to trên màn hình máy tính, trong mắt chỉ có sự cưng chiều và sủng nịnh đến bệnh hoạn.
"Cô ấy muốn chơi? Vậy cứ để cô ấy chơi cho thỏa thích. Mở toàn bộ cửa khẩu, rút hết vệ sĩ ở các kho vũ khí số 4 và số 5 về. Báo với J.K, Hoắc Xuyên tôi hai tay dâng tặng lô hàng tiếp theo."
A Bưu kinh hãi tột độ: "Lão đại! Ngài điên rồi! Làm vậy ngài sẽ trắng tay! Thậm chí... có thể mất mạng!"
"Trắng tay?" Hoắc Xuyên đứng phắt dậy, hất tung đống tài liệu trên bàn, hai mắt đỏ sọc gầm lên. "Tao đã trắng tay từ ba năm trước rồi! Đồ vật, tiền tài, quyền lực, cô ấy muốn cái gì tao cho cái đó! Chỉ cần cô ấy chịu xuất hiện trước mặt tao một lần nữa!"
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc vang lên. Một dãy số vệ tinh mã hóa. Hoắc Xuyên lao đến bắt máy. Đầu dây bên kia, giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm quen thuộc vang lên, mang theo hơi thở của tử thần:
"Ngài Hoắc hào phóng thật đấy. Nhưng thứ tôi muốn không phải là vài cái kho vũ khí rẻ rách của ngài."
Tim Hoắc Xuyên thắt lại, hắn vội vã đáp: "Tri Ức... em muốn gì... anh đều cho em..."
"Giao Mạnh Giai Duyệt ra đây," Vivian khẽ cười khẩy, thanh âm nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn tột cùng. "Đêm nay, tại bờ đập Vạn Gia. Tôi muốn ngài mang ả ta đến tế sống cho mẹ tôi. Nếu làm phật ý tôi... ngày mai, thứ tôi gửi cho ngài sẽ là cái đầu của chính ngài đấy, Hoắc Xuyên."