Bảy ngày. Chỉ còn đúng bảy ngày nữa là đến hôn lễ.
Trên bàn làm việc, tấm thiệp cưới màu đỏ thẫm in nhũ vàng nằm im lìm, tên tôi và Chu Thụy đan vào nhau đầy viên mãn. Nhưng ngay cạnh đó, một tờ giấy A4 mỏng manh với hai màu đen trắng đang xé toạc sự viên mãn giả tạo ấy.
Tôi giúp Chu Thụy sắp xếp hồ sơ vay thế chấp ngân hàng, chỉ là tiện tay kiểm tra báo cáo tín dụng cá nhân của anh ta. Một hành động vô thức của người sắp làm vợ, muốn vun vén cho tương lai chung.
Kết quả trả về: Hai căn nhà.
Tôi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm vì làm việc quá sức. Nhưng không, những con số và dòng chữ vẫn nằm trơ trơ ở đó, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Căn thứ nhất, là tổ ấm tân hôn của chúng tôi. Tiền đặt cọc ba mươi vạn tệ. Tôi rút hết tiền tiết kiệm bao năm đi làm, góp hai mươi vạn. Chu Thụy nói anh ta kẹt vốn xoay vòng kinh doanh, chỉ góp được mười vạn. Tôi chưa từng tính toán, vì nghĩ vợ chồng là đồng cam cộng khổ.
Căn thứ hai...
Đầu ngón tay tôi bắt đầu tê dại, cảm giác lạnh toát lan từ sống lưng lên tận đỉnh đầu.
Tại mục "Người đồng trả nợ", vỏn vẹn hai chữ: Tô Vi.
Tô Vi. Phù dâu của tôi. Người bạn thân mười hai năm, người từng ngủ chung giường, ăn chung mâm, người nắm rõ từng sở thích, từng nỗi buồn của tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên đó. Không phải là trùng tên. Số chứng minh thư nhân dân bên cạnh, tôi thuộc làu ba số cuối.
Trắng đen rõ ràng.
Cơ quan cho vay: Ngân hàng XX.
Số tiền vay: 86 vạn tệ.
Người đồng trả nợ: Tô Vi.
Ngày giải ngân: 17 tháng 3 năm 2024.
Ngày 17 tháng 3 năm 2024. Đó là thời điểm cách đây một năm rưỡi. Lúc đó, tôi và Chu Thụy vừa tổ chức lễ đính hôn xong. Trong khi tôi đang ngập tràn hạnh phúc chọn váy cưới, chọn địa điểm trăng mật, thì chồng chưa cưới của tôi và bạn thân nhất của tôi đã cùng nhau ký tên vào một bản hợp đồng ràng buộc cả đời.
Cánh cửa phòng khách bỗng có tiếng lạch cạch. Chu Thụy về.
Tôi hoảng hốt, theo phản xạ vơ vội tờ báo cáo tín dụng nhét xuống dưới chồng tài liệu công việc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Vợ ơi, ngủ chưa?"
Giọng Chu Thụy vang lên, vẫn ấm áp và dịu dàng như mọi ngày. Anh ta bước vào thư phòng, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa quen thuộc – mùi gỗ đàn hương mà tôi từng khen ngợi, nhưng giờ đây, lẫn trong đó là một mùi hương lạ, ngọt gắt, mùi nước hoa Chanel Chance mà Tô Vi hay dùng.
Anh ta vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi: "Sao muộn thế này còn chưa ngủ? Đừng làm việc quá sức, anh xót."
Tôi cứng đờ người. Sự ghê tởm trào lên trong cổ họng khiến tôi buồn nôn. Bàn tay đang đặt trên vai tôi, bàn tay ấy đã ký tên mua nhà cho người khác, đã vuốt ve người khác.
"Em... em làm nốt chút việc." Tôi cố nén giọng để không run rẩy, gỡ tay anh ta ra, giả vờ đứng dậy rót nước. "Anh đi tắm trước đi."
Chu Thụy không nghi ngờ gì, hôn nhẹ lên trán tôi rồi cười: "Chỉ còn bảy ngày nữa là đến ngày trọng đại của chúng mình rồi. Anh hồi hộp quá."
Anh ta bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào vang lên.
Trong bóng tối của thư phòng, tôi ngồi thụp xuống ghế, lôi tờ giấy kia ra lần nữa. Tôi chụp ảnh lại màn hình máy tính, chụp lại bản in. Sau đó, tôi nhìn về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt.
Hồi hộp sao?
Phải, bảy ngày. Bảy ngày là quá đủ để tôi lột trần bộ mặt của các người.