Sáng hôm sau, Chu Thụy đi làm sớm. Anh ta hôn chào tạm biệt tôi, dặn dò tôi nhớ ăn sáng đầy đủ. Ngay khi tiếng động cơ xe khuất dần sau cánh cổng, tôi gọi điện xin nghỉ phép.
Cả căn nhà chìm trong sự im lặng đáng sợ. Tôi ngồi xuống sofa, trước mặt là chiếc iPad cũ mà Chu Thụy để ở nhà.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng. Tay tôi lướt trên bàn phím ảo.
Mật khẩu?
Sinh nhật mẹ anh ta.
Ting. Đăng nhập thành công.
Tôi cười nhạt. Người đàn ông này lười biếng đến mức bao nhiêu năm qua không hề đổi mật khẩu, hoặc có lẽ, anh ta quá tự tin rằng tôi – một người vợ ngu ngốc và tin tưởng chồng tuyệt đối – sẽ chẳng bao giờ kiểm tra.
Tôi lật ngược nhật ký giao dịch. Từng khoản, từng khoản một hiện ra như những vết dao cứa vào lòng tự trọng của tôi.
Ngày 15 hàng tháng. Chuyển khoản định kỳ.
Người nhận: Tô Vi.
Số tiền: 8.000 tệ (khoảng 28 triệu VNĐ).
Ghi chú: Trống.
Không phải một tháng, không phải hai tháng. Kéo xuống mãi, ngón tay tôi bắt đầu mỏi nhừ. Từ tháng 3 năm 2024 đến nay, tổng cộng mười tám tháng. Mười tám lần chuyển khoản đều đặn như vắt chanh.
Tổng cộng: 144.000 tệ.
Con số này đủ để mua một chiếc ô tô tầm trung. Đủ để chúng tôi đi du lịch Châu Âu hai lần. Nhưng anh ta dùng nó để nuôi "nhà" cho Tô Vi.
Tôi siết chặt chiếc iPad, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Tôi tiếp tục tìm kiếm khoản tiền lớn hơn. Khoản tiền khởi đầu cho tất cả.
Đây rồi.
Ngày 2 tháng 3 năm 2024.
Số tiền chuyển: 200.000 tệ.
Người nhận: Tô Vi.
Ghi chú: Tiền cọc.
Hai mươi vạn tệ.
Tôi bật cười thành tiếng trong căn phòng trống. Tiếng cười nghe chát chúa và thảm hại.
Khi mua nhà tân hôn, tôi nói: "Em có hai mươi vạn tiết kiệm, em sẽ bỏ ra hết."
Chu Thụy nắm tay tôi, mắt rưng rưng cảm động: "Vợ vất vả vì anh quá, anh xin lỗi, công ty đang khó khăn, anh chỉ xoay được mười vạn."
Lúc đó, tôi đã ôm anh ta, an ủi anh ta rằng tiền bạc không quan trọng, quan trọng là chúng ta xây dựng tổ ấm.
Hóa ra, "khó khăn" của anh ta là vì anh ta bận mang hai mươi vạn đi đặt cọc mua một căn nhà khác cho tình nhân. Anh ta dùng tiền của tôi để xây dựng tổ ấm cho chúng tôi, và dùng tiền của anh ta để xây dựng "tổ ấm" cho Tô Vi.
Tôi rút điện thoại cá nhân ra, chụp lại từng giao dịch. Không sót một tấm nào. Mắt tôi ráo hoảnh, không rơi một giọt nước mắt. Nỗi đau đã vượt qua ngưỡng chịu đựng và chuyển hóa thành sự căm hận lạnh lùng.
Tôi thoát ứng dụng ngân hàng, đăng nhập vào iCloud của Chu Thụy. Mật khẩu vẫn là sinh nhật mẹ anh ta.
Đồng bộ hóa iMessage. Tôi nhập vào ô tìm kiếm hai chữ định mệnh: "Tô Vi".
Vòng tròn chờ tải xoay tít. Mất trọn ba mươi giây để tải hết dữ liệu.
Tin nhắn sớm nhất hiện lên: Ngày 14 tháng 9 năm 2022.
"Vi Vi, tối nay nhà hàng Pháp đó thế nào? Anh đã đặc biệt đặt chỗ cạnh cửa sổ đấy."
Tôi sững sờ.
Tôi và Chu Thụy bắt đầu hẹn hò vào tháng 12 năm 2022.
Nghĩa là, anh ta quen Tô Vi trước. Anh ta theo đuổi cô bạn thân của tôi trước khi đến với tôi.
Tôi lướt nhanh qua những dòng tin nhắn từ tháng 9 đến tháng 12 năm 2022. Màn hình ngập tràn những lời tán tỉnh ngọt ngào, những lời hứa hẹn mà tôi từng nghĩ chỉ dành riêng cho mình.
"Nhớ em."
"Hôm nay em mặc váy đẹp lắm."
"Lần sau anh đưa em đi Tam Á nhé."
Tô Vi đón nhận sự quan tâm đó, nhưng luôn giữ khoảng cách, kiểu "thả thính" điêu luyện của một cao thủ tình trường.
Đến ngày 3 tháng 12 năm 2022, Tô Vi nhắn:
"Em thấy chúng mình không hợp nhau, anh đối tốt với em quá, em hơi sợ. Chúng ta làm bạn thôi nhé."
Chu Thụy đáp ngay lập tức: "Vậy anh đợi em."
Tô Vi không trả lời.
Và rồi...
Ngày 15 tháng 12, tại tiệc cuối năm của công ty, Chu Thụy "tình cờ" làm quen với tôi.
Ngày 20 tháng 12, anh ta hẹn tôi đi ăn lần đầu tiên.
Địa điểm: Nhà hàng Pháp.
Vị trí: Bàn cạnh cửa sổ.
Tôi nhớ như in ngày hôm đó. Tôi đã hạnh phúc đến mức chụp ảnh đăng lên Moments với dòng trạng thái: "Bữa tối lãng mạn đầu tiên."
Và Tô Vi – người bạn thân thiết nhất của tôi – đã vào bình luận: "Oa, lãng mạn quá! Ghen tị ghê!"
Bây giờ tôi mới hiểu nụ cười sau dòng bình luận đó là gì. Đó là sự mỉa mai.
Nhà hàng đó, chỗ ngồi đó, là thứ cô ta từ chối, và anh ta ném nó cho tôi. Tôi chỉ là kẻ ăn thừa, là kẻ thế thân lấp vào chỗ trống khi cô ta chưa sẵn sàng.