378 tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Tôi dành cả buổi chiều để đọc hết, không bỏ sót một từ, kể cả những dấu chấm câu. Mỗi dòng tin nhắn như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi, đánh vỡ nát những ảo tưởng về cuộc hôn nhân sắp tới.
Tôi dừng lại ở mốc thời gian: Tháng 4 năm 2023.
Tô Vi nhắn: "Chu Thụy, em nghĩ thông suốt rồi."
Chu Thụy: "Thật sao?"
Tô Vi: "Ừm. Nhưng chẳng phải anh đã có bạn gái rồi sao? Con bé... là bạn thân của em đấy."
Chu Thụy: "Cô ấy không giống em. Em mới là người anh thực sự muốn. Cô ấy chỉ là tạm bợ thôi."
"Cô ấy không giống em."
Năm chữ này nhảy múa trước mắt tôi, chế giễu tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào nó suốt ba mươi giây, cảm giác như máu trong người đang đông cứng lại. Tôi là "tạm bợ". Tình yêu hai năm qua, sự hy sinh, sự chăm sóc của tôi, chỉ là "tạm bợ".
Tôi nuốt xuống vị đắng ngắt trong miệng, tiếp tục lướt.
Ngày 7 tháng 6 năm 2023.
Chu Thụy: "Hôm nay đưa em đi ăn đồ Nhật, cái quán lần trước em bảo muốn ăn đấy."
Tô Vi: "Yêu quá, ông xã à~"
Ông xã.
Hai từ này cô ta gọi trơn tru đến thế.
Tôi mở điện thoại, lật lại dòng trạng thái trên trang cá nhân của mình vào đúng ngày hôm đó.
Ngày 7 tháng 6 năm 2023:
"Hôm nay tăng ca đến rạng sáng, về nhà thấy Chu Thụy để phần canh gà hầm trong tủ lạnh. Gả cho anh ấy thật xứng đáng. [Trái tim]"
Ký ức ùa về. Đêm đó tôi về muộn, mệt rã rời. Anh ta không có nhà, chỉ nhắn tin bảo đi gặp đối tác. Bát canh gà nguội ngắt trong tủ lạnh khiến tôi cảm động đến rơi nước mắt.
Hóa ra, bát canh đó chỉ là thứ bố thí lương tâm. Trong khi tôi húp từng thìa canh lạnh lẽo và cảm thấy hạnh phúc, thì anh ta đang ngồi trong nhà hàng Nhật sang trọng, gắp sashimi cho "ông xã" của Tô Vi.
Ngày 12 tháng 8 năm 2023.
Chu Thụy: "Bảo bối sinh nhật vui vẻ."
Kèm theo là ảnh chụp một hộp quà đỏ thẫm. Một sợi dây chuyền Cartier.
Tôi rùng mình. Tôi biết sợi dây chuyền này.
Sinh nhật năm ngoái của Tô Vi, chúng tôi tổ chức tiệc chung. Sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ cô ta khiến ai cũng phải trầm trồ.
Tôi đã hỏi: "Dây chuyền đẹp thế, mày mua ở đâu vậy?"
Tô Vi vuốt nhẹ mặt dây chuyền, cười e thẹn: "Tự mua đấy, năm nay làm ăn được nên tự thưởng cho bản thân chút."
Tôi ngây thơ bảo: "Đẹp thật, tao cũng muốn một sợi."
Cô ta cười lớn, vỗ vai tôi: "Mày bảo Chu Thụy tặng đi. Chồng sắp cưới để làm gì?"
Tối hôm đó về nhà, tôi cũng nũng nịu với Chu Thụy, nói bóng gió về sợi dây chuyền Cartier.
Chu Thụy nhăn mặt: "Em à, Cartier là thương hiệu xa xỉ, chỉ là cái mác thôi. Chúng ta sắp cưới, cần tiết kiệm tiền lo cho tương lai. Anh mua cho em sợi Swarovski nhé? Cũng lấp lánh như nhau mà."
Cuối cùng, tôi nhận được một sợi Swarovski giá vài trăm tệ. Tôi vẫn đeo nó mỗi ngày, trân trọng nó như báu vật.
Còn sợi Cartier giá mấy vạn tệ kia, anh ta không tiếc tiền mua cho Tô Vi.
Swarovski cho vợ. Cartier cho tình nhân.
Nhà trả góp chung cho vợ. Nhà riêng cho tình nhân.
Ting!
Điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ Tô Vi.
"Bạn yêu ơi, váy phù dâu của tao hơi rộng eo một chút, mày có rảnh không đi sửa với tao? À mà Chu Thụy dạo này bận lắm hả, thấy anh ấy gầy đi đấy, mày nhớ tẩm bổ cho chồng nhé."
Đọc tin nhắn, tôi bỗng nhiên bình tĩnh đến lạ lùng. Sự đau đớn, ghen tuông, uất ức dường như đã bốc hơi hết, chỉ còn lại sự tỉnh táo sắc lạnh.
Cô ta đang diễn. Anh ta cũng đang diễn.
Vậy thì tại sao tôi không thể diễn? Sân khấu đã dựng sẵn, khán giả đã mời đủ. Chỉ còn bảy ngày nữa là đến màn cao trào.
Tôi gõ phím trả lời Tô Vi:
"Ừ, tao biết rồi. Tao đang chuẩn bị cho anh ấy một bất ngờ lớn lắm đây. Đảm bảo đến ngày cưới, cả anh ấy và mày sẽ không bao giờ quên."
Tôi nhấn gửi.
Sau đó, tôi tắt máy, mở thư mục trên máy tính, kéo 378 tấm ảnh chụp màn hình và bản scan báo cáo tín dụng vào một file có tên: "QÙA CƯỚI".
Cuộc chiến bây giờ mới thực sự bắt đầu.