Đêm tân hôn, tôi đứng khoanh tay ngoài cửa, trơ mắt nhìn gã chồng mình vừa thề non hẹn biển ban sáng nay đang cẩn thận xoa bóp đôi chân trần cho chị dâu góa chồng của anh ta ngay trên chiếc giường cưới của tôi.
Cố Hoài và tôi yêu nhau năm năm, khó khăn lắm mới vượt qua rào cản môn đăng hộ đối của giới thượng lưu Bắc Kinh để đến được với nhau. Ba năm trước, anh trai Cố Hoài qua đời trong một tai nạn, để lại người vợ trẻ Lâm Uyển và đứa con trai ba tuổi. Từ đó, "chăm sóc mẹ con chị dâu" trở thành câu cửa miệng của Cố Hoài.
Tôi từng thông cảm, cho đến ngày diễn ra hôn lễ.
Khi người chủ hôn vừa trang trọng hỏi: "Cố Hoài, con có đồng ý...", thì cánh cửa nhà thờ lớn bật mở tung. Đứa cháu trai bốn tuổi khóc lóc ầm ĩ lao vào, ôm chặt lấy chân anh:
"Ba ơi! Mẹ Uyển cắt cổ tay rồi! Mẹ bảo ba đi lấy vợ, mẹ không sống nổi nữa!"
Chiếc nhẫn kim cương mười carat chưa kịp chạm vào tay tôi đã rơi loảng xoảng xuống mặt đá cẩm thạch. Cố Hoài tái mét mặt mày, không màng đến hàng trăm ánh mắt của quan khách giới quyền quý, lảo đảo lao đi như phát điên. Trước khi khuất dạng, anh ta chỉ ném lại một câu lạnh ngắt:
"Thẩm Nguyệt, em tự lo liệu đi, mạng người quan trọng hơn!"
Tôi đứng trơ trọi giữa lễ đường, biến thành trò cười lớn nhất Bắc Kinh. Nhưng tôi không khóc. Tôi rũ bỏ chiếc váy cưới đính ngọc trai vướng víu, thay một bộ đồ gọn gàng, lái xe thẳng về căn biệt thự tân hôn ở Vịnh Loan.
Vừa đẩy cửa bước vào, một chiếc xe đồ chơi bằng sắt bay thẳng vào trán tôi, rướm máu.
"Cút đi con đàn bà độc ác! Đây là nhà của ba Cố Hoài và mẹ tao!" Đứa cháu trai chống nạnh, hất cằm ngạo mạn.
Tôi lạnh lùng bước qua đống đồ chơi vứt ngổn ngang, tiến thẳng lên lầu.
Cửa phòng ngủ chính mở toang. Khắp sàn nhà vương vãi những tấm ảnh cưới bị xé nát tươm. Còn Lâm Uyển, cô ta đang khoác chiếc áo ngủ bằng lụa đỏ nguyên bản của tôi, thong thả nằm tựa trên chiếc giường nệm Italy trị giá hàng triệu tệ mà tôi cất công đặt mua. Cố Hoài ngồi bên mép giường, xót xa bôi thuốc đỏ lên cổ tay... xước một vệt nông choẹt của cô ta.
Nghe tiếng bước chân, Cố Hoài quay đầu lại, nhíu mày gắt gỏng:
"Em đến đây làm gì? Có biết hôm nay chị dâu suýt mất mạng không?"
Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng nặc mùi nước hoa rẻ tiền mà Lâm Uyển vừa xịt vung vãi.
"Cố Hoài, anh bị mù hay bị úng não? Đây là nhà tân hôn của tôi. Tôi về nhà mình còn phải đi cửa sau để nhường chỗ cho một góa phụ sao?"
Lâm Uyển lập tức rụt người lại, cố tình ép sát vòng ngực vào cánh tay Cố Hoài, nước mắt lã chã rơi:
"A Hoài... hay là mẹ con em dọn ra gầm cầu ở vậy. Thẩm Nguyệt nói đúng, em là quả phụ xui xẻo, không xứng ở trong căn nhà tân hôn đẹp đẽ này. Chỉ là... con trai mộng du cứ tìm ba, em sợ nó lại đòi chết..."
"Đủ rồi Thẩm Nguyệt!" Cố Hoài đứng phắt dậy, tát mạnh một cái vào không khí vì tôi đã kịp lùi lại. "Em máu lạnh nó vừa thôi! Anh thay anh trai chăm lo cho mẹ con Lâm Uyển thì có gì sai? Đêm nay em ra sofa phòng khách ngủ đi, đừng làm phiền chị ấy tĩnh dưỡng!"
Sự phẫn nộ trong tôi bay sạch, chỉ còn lại sự khinh bỉ tột cùng. Thay vì gào thét như một kẻ yếu thế, tôi bình thản rút điện thoại ra.
"Được thôi, tình thâm ý trọng quá, cảm động đất trời."
Tôi hất cằm về phía cửa. Bốn tên vệ sĩ cao lớn mặc vest đen từ dưới nhà lạnh lùng bước vào, bẻ tay rắc rắc.
Cố Hoài biến sắc: "Em định làm cái quái gì vậy?"
"Làm chủ nhà." Tôi nhếch mép, gằn từng chữ. "Biệt thự này đứng tên Thẩm Nguyệt tôi, mua bằng tiền của tập đoàn Thẩm thị. Anh là cái thá gì mà đòi đuổi tôi ra sofa?"
Tôi quay sang nhóm vệ sĩ, giọng sắc như dao: "Lôi hai kẻ rác rưởi này ném ra khỏi cửa cho tôi. Đứa con nít thì xách cổ quăng ra bãi cỏ. Còn bộ đồ lụa trên người cô ta, lột ra! Đồ của tôi, chó cắn qua rồi tôi không cần, nhưng cũng không đến lượt hạng đàn bà trơ trẽn này mặc!"
"Thẩm Nguyệt, cô điên rồi! Cô dám!" Cố Hoài gầm lên, lao tới định đánh tôi.
*Bốp!* Tôi chủ động bước tới, giáng thẳng một cái tát trời giáng vào mặt gã đàn ông tồi tệ khiến khóe môi anh ta ứa máu.
"Tôi không những dám đánh anh, tôi còn dám phong sát anh khỏi cái giới kinh doanh ở Bắc Kinh này! Ngày mai, thư từ luật sư sẽ gửi đến công ty Cố thị. Chờ mà ôm lấy khoản nợ vi phạm hợp đồng dự án tỷ tệ rồi dắt tay người chị dâu bé nhỏ của anh đi ăn mày đi!"
Tiếng la hét thất thanh của Lâm Uyển và tiếng chửi rủa ầm ĩ của Cố Hoài lịm dần khi chúng bị các vệ sĩ không thương tiếc lôi xềnh xệch ra khỏi cửa, vứt thẳng ra màn đêm lạnh giá bão tuyết.
Tôi đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống hai bóng dáng chật vật nhục nhã đang ôm nhau run rẩy dưới ánh đèn đường, khẽ mỉm cười nhấp một ngụm rượu vang. Hôn lễ bị hủy thì đã sao? Tự tay quét dọn rác rưởi ra khỏi cuộc đời mới là chuyện đáng để ăn mừng nhất.