Sáng hôm sau, mặt báo giới thượng lưu Bắc Kinh nổ tung.
Tiêu đề lớn đỏ chót chễm chệ trên trang nhất: "Đại tiểu thư Thẩm thị tàn độc, đuổi chồng sắp cưới và góa phụ yếu đuối ra đường giữa đêm tuyết lạnh." Đi kèm là bức ảnh chụp lén Lâm Uyển tiều tụy, ôm chặt đứa trẻ khóc lóc gục vào ngực Cố Hoài trước cổng biệt thự Vịnh Loan.
Mới 9 giờ sáng, cánh cửa phòng họp hội đồng quản trị Thẩm thị bị đạp tung.
Cố Hoài bước vào, phong thái ngạo mạn như một kẻ đang nắm đằng chuôi, đi theo sau là Lâm Uyển đang rụt rè nép vào lưng mẹ chồng – bà Cố.
"Thẩm Nguyệt, cô diễn đủ chưa?" Cố Hoài đập mạnh xấp báo xuống bàn, hất cằm thách thức. "Chỉ vì ghen tuông vớ vẩn mà cô bôi nhọ danh dự Cố gia, lại còn dám đơn phương ngắt tài trợ dự án phía Nam. Cô tưởng Thẩm gia các người một tay che trời ở Bắc Kinh chắc? Giờ thì dư luận đang chửi rủa cô là ác phụ kìa!"
Bà Cố hừ lạnh, chỉ thẳng tay vào mặt tôi: "Loại đàn bà độc ác như cô, nhà họ Cố chúng tôi tuyệt đối không rước vào cửa! Uyển Uyển là công thần sinh ra đích tôn cho Cố gia, cô lấy tư cách gì mà chà đạp con bé? Khôn hồn thì lập tức chuyển nhượng căn biệt thự ở Vịnh Loan sang tên Uyển Uyển để bồi thường tổn thất tinh thần, rồi quỳ xuống xin lỗi, bằng không..."
"Bằng không thì sao?" Tôi ngồi vắt chéo chân trên ghế chủ tịch, ung dung xoay chiếc bút máy mạ vàng.
Lâm Uyển cắn môi, rơm rớm nước mắt, giọng thảo mai đến buồn nôn: "Thẩm tiểu thư, tôi không trách cô hiểu lầm. A Hoài chỉ thương xót mẹ con tôi côi cút... Nếu cô chịu rút lại lệnh phong sát, tôi nguyện mang con rời khỏi Bắc Kinh, trả lại A Hoài cho cô..."
"Cô im đi! Cô không phải đi đâu hết!" Cố Hoài gầm lên bênh vực, ánh mắt nhìn tôi đầy chán ghét. "Thẩm Nguyệt, tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Ký giấy chuyển nhượng nhà, cấp lại vốn cho dự án tỷ tệ, tôi sẽ xem xét việc bỏ qua chuyện đêm qua. Đừng ép tôi phải ra tay tuyệt tình."
Tiếng cười giòn giã của tôi xé toạc bầu không khí căng thẳng trong phòng họp. Tôi chậm rãi đứng dậy, từng bước đi đôi giày gót nhọn nện xuống mặt sàn, áp sát Cố Hoài khiến gã vô thức lùi lại một bước.
"Tuyệt tình? Cố Hoài, anh tưởng cái chức giám đốc bù nhìn của anh ở Cố thị là nhờ thực lực chắc? Không có dòng vốn của Thẩm Nguyệt tôi bón cho ba năm qua, cái công ty giẻ rách của các người đã phá sản từ đời nào rồi!"
Tôi vung tay, ném thẳng một tệp tài liệu dày cộp vào mặt gã. Giấy tờ bay lả tả khắp phòng.
"Mở to mắt ra mà nhìn! Bằng chứng anh rút ruột công quỹ, dùng tiền dự án của Thẩm gia để mua siêu xe, sắm biệt thự ngầm cho Lâm Uyển ở nước ngoài. Tôi đã nộp toàn bộ cho Cục Điều tra Kinh tế. Nửa tiếng nữa, cảnh sát sẽ đến còng tay anh!"
Sắc mặt Cố Hoài thoắt cái cắt không còn một giọt máu. Gã luống cuống nhặt những tờ sao kê lên, hai tay run bần bật: "Không... không thể nào... sao cô có được..."
Bà Cố hoảng loạn, bám lấy mép bàn gào lên: "Thẩm Nguyệt, cô điên rồi! Nó là chồng sắp cưới của cô cơ mà! Cô định dồn Cố gia vào chỗ chết sao?"
"Chưa hết đâu, bà Cố ạ." Tôi nhếch mép, ánh mắt sắc như lưỡi dao lia thẳng sang khuôn mặt đang tái nhợt, run lẩy bẩy của Lâm Uyển. "Cú chót này, tôi tặng riêng cho bà."
Tôi bấm một nút trên remote. Màn hình lớn giữa phòng họp bật sáng, hiện rành rành một tờ Giấy xét nghiệm ADN mang mộc đỏ của bệnh viện trung ương.
"Đứa bé bốn tuổi mà bà ngày đêm cưng nựng, đội lên đầu gọi là 'đích tôn' của con trai trưởng quá cố..." Tôi gằn từng chữ, nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng kinh hãi của Cố Hoài. "Kết quả xét nghiệm sinh học chứng minh: Nó và Cố Hoài có quan hệ cha con ruột thịt 99,99%."
Cả phòng họp chết lặng.
Bà Cố trợn ngược mắt, lảo đảo rồi ngã phịch xuống sàn nhà. Lâm Uyển thì hai chân nhũn ra, gục xuống thảm che mặt khóc nức nở.
Tôi nghiêng đầu, cười nhạt, ghim ánh nhìn khinh bỉ vào gã đàn ông cặn bã: "Thì ra, màn 'chăm sóc chị dâu' cảm động đất trời này, thực chất là gian phíu với nhau từ trước khi anh trai ruột qua đời. Cố Hoài, tôi đột nhiên rất tò mò... vụ đứt phanh xe hơi dẫn đến cái chết thảm khốc của anh trai anh ba năm trước... rốt cuộc là tai nạn ngoài ý muốn, hay là do chính tay đôi gian phu dâm phụ các người sắp đặt đây?"