Bà Cố vừa lịm đi chưa được ba giây đã bật dậy như lò xo. Bà ta điên cuồng lao tới, giáng một cái tát nổ đom đóm mắt vào mặt Lâm Uyển khiến cô ta ngã dúi dụi xuống thảm.
"Đồ tiện nhân lăng loàn! Mày và thằng nghịch tử này dám thông đồng mưu sát con trai trưởng của tao? Trả mạng con trai tao lại đây!" Bà Cố gào thét đến rách cả giọng, hai tay cào cấu điên cuồng vào mặt đứa con dâu mà bà ta từng đội lên đầu.
Lâm Uyển ôm mặt khóc la thảm thiết, mái tóc uốn lọn xoăn rối tung như ổ quạ. Cô ta bò lết tới ôm chân Cố Hoài: "A Hoài, cứu em! Mẹ điên rồi!"
Nhưng Cố Hoài lúc này đã hoàn toàn mất trí. Gã gạt phắt Lâm Uyển ra, đôi mắt vằn vện tia máu trừng trừng nhìn tôi. Như một con thú bị dồn vào đường cùng, gã vớ lấy chiếc gạt tàn bằng pha lê đặc ruột trên bàn hội đồng quản trị, gầm lên rồi lao thẳng về phía tôi: "Thẩm Nguyệt! Con phò ngoa độc! Tao giết mày!"
Chưa kịp chạm vào một sợi tóc của tôi, hai gã vệ sĩ to như hộ pháp đã tung một cú đá tạt sườn khiến Cố Hoài văng đập lưng vào tường. Gã ọc ra một ngụm máu, bị đè nghiến xuống sàn nhà lạnh lẽo, chiếc gạt tàn vỡ nát văng tung tóe.
Tôi bước xuống bục, mũi giày gót nhọn giẫm mạnh lên mu bàn tay đang cào cấu trên mặt sàn của gã, nghiến giọng: "Giết tôi? Anh đánh giá cao bản thân quá rồi đấy. Đêm trước ngày anh trai anh đứt phanh xe lao xuống vực, tài khoản ngân hàng ẩn danh của anh ở Thụy Sĩ đã chuyển đúng năm triệu tệ cho gã thợ sửa xe tại gara Tinh Huy. Thật trùng hợp, gã thợ đó lại là anh họ của Lâm Uyển. Càng trùng hợp hơn, hôm qua tôi đã cho người 'mời' gã thợ đó từ biên giới Myanmar về lại Bắc Kinh rồi."
Sắc mặt Cố Hoài chuyển từ trắng bệch sang xám ngoét. Toàn thân gã run lên bần bật, hàm răng đánh bò cạp không thốt nên lời.
Tôi quay sang Lâm Uyển đang co rúm ở góc phòng, nhếch mép cười khinh bỉ: "Còn cô, Lâm Uyển. Cô nghĩ Cố Hoài thực sự yêu cô sao? Trong di chúc của anh trai hắn, toàn bộ cổ phần Cố thị đều để lại cho đứa 'đích tôn' ba tuổi. Hắn giết anh trai, gài cô làm búp bê thế mạng, ép cô sinh con để hắn có cớ danh chính ngôn thuận bòn rút tài sản Cố gia. Giờ sự việc vỡ lở, cô đoán xem hắn sẽ khai ai là kẻ chủ mưu?"
Sự ngu ngốc và hèn nhát của một kẻ cơ hội lập tức bộc lộ. Lâm Uyển trợn trừng mắt, không thèm đoái hoài đến hình tượng góa phụ đáng thương nữa. Cô ta quỳ rạp xuống, chỉ thẳng tay vào mặt Cố Hoài mà rít lên chói tai:
"Là anh ta! Tất cả là do Cố Hoài ép tôi! Anh ta đe dọa nếu tôi không bỏ thuốc ngủ vào ly sữa của chồng, anh ta sẽ tung ảnh nóng của chúng tôi lên mạng! Số tiền năm triệu tệ cũng là do anh ta lén lấy điện thoại tôi để chuyển! Tôi vô tội! Thẩm tiểu thư, cầu xin cô, tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối bị lợi dụng!"
"Con đĩ chó này! Mày dám phản tao!" Cố Hoài rống lên như lợn bị chọc tiết, vùng vẫy muốn lao đến bóp cổ Lâm Uyển nhưng bị vệ sĩ ghì chặt đến ngạt thở.
Bà Cố chứng kiến màn cắn xé lẫn nhau của hai kẻ tàn độc, không chịu nổi cú sốc quá lớn, trực tiếp trào máu tươi, ngất lịm đi trên mặt đất. Không một ai buồn đỡ bà ta dậy.
Đúng lúc này, tiếng còi hú chói tai vang lên từ dưới sân tòa nhà. Cánh cửa phòng họp một lần nữa mở tung. Hàng chục viên cảnh sát mặc sắc phục ập vào, vòng số tám lạnh ngắt khóa chặt tay Cố Hoài và Lâm Uyển.
"Cố Hoài, Lâm Uyển! Hai người đã bị bắt vì tội tình nghi mưu sát, làm giả giấy tờ và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Tất cả bằng chứng, lời khai của nhân chứng và sao kê tài chính đã được Cục Cảnh sát tiếp nhận. Các người có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời nói bây giờ sẽ là bằng chứng trước tòa!"
Viên cảnh sát trưởng lạnh lùng tuyên bố.
"Không! Thẩm Nguyệt! Cô cứu anh với! Anh biết lỗi rồi! Chúng ta yêu nhau năm năm cơ mà! Thẩm Nguyệt!" Cố Hoài gào khóc thảm thiết, nước mũi nước mắt tèm lem, hèn hạ dập đầu xuống sàn nhà khi bị cảnh sát lôi xềnh xệch đi.
Lâm Uyển thì đã sợ đến mức tiểu ra cả quần, ngất xỉu ngay tại chỗ, bị hai nữ cảnh sát xách nách lôi ra ngoài như một đống rác rưởi.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mớ hỗn độn và tiếng xe cứu thương chở bà Cố đi khuất, tôi bước đến bên cửa sổ kính sát đất, ngắm nhìn toàn cảnh trung tâm Bắc Kinh đang bừng lên dưới ánh nắng ban mai.
Luật sư riêng bước tới, cung kính đưa cho tôi một xấp tài liệu: "Thưa Thẩm tổng, thủ tục phong tỏa toàn bộ tài sản của Cố gia và rút vốn khỏi các dự án đã hoàn tất. Chiều nay, Cố thị chính thức tuyên bố phá sản."
Tôi gật đầu, ký roẹt chữ ký của mình lên tờ lệnh sáp nhập Cố thị vào Thẩm gia. Bầu không khí trong lành của buổi sáng chưa bao giờ sảng khoái đến thế.
"Cho người dọn dẹp đống rác này đi." Tôi ném chiếc bút máy sang một bên, mỉm cười quay gót. "Và đặt cho tôi một vé máy bay hạng thương gia đến Paris. Đã đến lúc tận hưởng tuần trăng mật của riêng tôi rồi."