Ngày thứ hai sau khi kết hôn, nhà họ Hạ mở tiệc gia đình.
Tôi đẩy Hạ Lễ chầm chậm vào tiệc, lịch sự hỏi thăm bố Hạ, mẹ Hạ.
Và cả cậu em chồng Hạ Văn Chu với vẻ mặt đầy ý vị.
Hạ Văn Chu vẫn chưa dùng quen dao dĩa, dùng đũa gắp miếng bít tết lên gặm.
Miệng nhét đầy thức ăn vẫn không quên hỏi thăm anh chị: "Tối qua có thuận lợi không?"
Bố Hạ mắng cậu ta không có quy củ, cậu ta bật lại: "Lưu lạc mười mấy năm trời, đổi lại là ông thì ông cũng không có quy củ thôi."
Thấy không khí sắp đóng băng, tôi vội vàng nói: "Mọi thứ đều ổn cả."
Nói xong tôi còn thẹn thùng nhìn Hạ Lễ, nhưng lúc quay mặt đi thì nước mắt lại rơi xuống.
Người tinh mắt đều biết rõ thực tình, ai nấy đều xót xa thay cho tôi.
Chỉ có Hạ Văn Chu là cứ giả ngu giả ngơ: "Chị dâu, ổn thì chị còn khóc cái gì? Không lẽ là do anh trai em không được à?"
Hai chữ "không được" đã đâm thẳng vào nỗi đau của Hạ Lễ.
Hắn ném dao dĩa đi, định đẩy xe lăn rời khỏi đó.
Nhưng bất lực thay, hai tay dù thế nào cũng không dùng được bao nhiêu sức, đẩy mấy lần mà xe lăn vẫn giậm chân tại chỗ.
Tôi thở dài một tiếng, đứng dậy đẩy hắn đi ra ngoài.
Đẩy ra ngoài sân để đó, tôi phải quay lại tiếp tục ăn cơm.
Hạ Văn Chu nhân lúc không ai chú ý còn gắp đồ ăn bỏ vào bát tôi.
Tôi đang ăn thì đột nhiên lại cảm thấy chột dạ, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt thâm hiểm của Hạ Lễ.
Hắn dường như muốn giết chết tôi.
Giống hệt như lúc đầu phát hiện ra tôi là bạn gái của Hạ Văn Chu vậy.
Vì để tự bảo vệ mình, tôi đành ngoan ngoãn làm đàn em dưới trướng Hạ Lễ.
Làm bài tập hay là cản hoa đào giúp hắn tôi đều có thể làm được.
Lúc đầu hắn đối xử với tôi cũng coi như không tồi.
Thấy tôi nghèo, hắn còn thỉnh thoảng ra vẻ tổng tài bá đạo nhét tiền cho tôi.
Sợ tôi đi đường đêm không an toàn, còn mượn cớ bảo vệ bí mật để đưa tôi về nhà.
Nhưng sau khi Hạ Văn Chu xuất hiện, tất cả đều đã thay đổi.