Thật ra tôi và Hạ Văn Chu là thầm mến nhau, chưa có ai chọc thủng lớp giấy cửa sổ nhưng đều tự hiểu trong lòng.
Biến cố xảy ra vào học kỳ một năm lớp mười một.
Người nhà họ Hạ trực tiếp đến trường, nói là tìm vị thiếu gia bị thất lạc nhiều năm của họ.
Bạn học xung quanh đều cảm thấy chuyện này quá mức kịch tính, chắc chắn là do kẻ thù không đội trời chung của Hạ Lễ tung tin đồn nhảm.
Nhưng tôi biết, chuyện này là thật, không thể nào thật hơn được nữa.
Qua lại nhiều lần Hạ Lễ cũng lơ là cảnh giác với tôi, đi đến ngôi nhà rách nát ở khu ổ chuột cũng không tránh né tôi nữa.
Suy đoán của tôi đã được chứng thực.
Hạ Lễ là thiếu gia giả.
Cái người thỉnh thoảng lại xuất hiện trước mặt tôi, cười hệt như một tên ngốc là Hạ Văn Chu kia mới là thiếu gia thật sự của nhà họ Hạ.
Sự thật đã rõ ràng, tôi vui mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Tuy tôi chẳng lập công lao gì, nhưng chuyện tu hú đẻ nhờ cuối cùng cũng được làm sáng tỏ.
Chuyện tên ác bá Hạ Lễ bị rớt đài vẫn rất đáng để ăn mừng.
Nhưng tôi cũng chỉ vui vẻ được hai ngày.
Sự đen tối của Hạ Lễ lại ngóc đầu trở lại.
Hắn chỉ mất hai ngày đã thu phục được bố mẹ họ Hạ, sau đó tiếp tục làm thiếu gia nhà họ Hạ.
Còn Hạ Văn Chu lại vì chuyện này mà phải bảo lưu việc học mất nửa năm.
Thanh niên văn nghệ thì lại say đắm trong sự lãng mạn mục nát.
Những bức thư tôi viết cho Hạ Văn Chu đều bị Hạ Lễ cướp mất giữa đường.
Hắn đứng trước mặt bạn học cả lớp đọc ra từng câu từng chữ, mặc kệ cho tôi có nhếch nhác thảm hại đến đâu.
Hắn mặc cho lời đồn đại lên men, mặc cho bạn học chê cười.
Tôi hệt như một gã hề.
"Đồ đào mỏ!"
"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
"Con bán xiên chiên thì làm sao mà vào được trường chúng ta?"
Cuộc sống cấp ba của tôi từ đó tối tăm không thấy ánh mặt trời.