Tôi trang trí lại căn phòng, giống y hệt như ngày hôm kết hôn.
Tôi thâm tình nhìn Hạ Lễ: "Xin lỗi anh, trước kia do em quá bốc đồng, hôm nay em muốn bù đắp cho anh một đêm tân hôn."
Hạ Lễ nằm áp lên người tôi, nhưng trong đầu tôi lại chỉ toàn là hình bóng của Hạ Văn Chu, là những lúc trước đây cậu ấy chọc cho tôi cười, đưa tôi đi ngắm mặt trăng trên đỉnh núi.
Nước mắt không kìm được mà trào ra, Hạ Lễ nhẹ nhàng lau đi giúp tôi.
Hắn nói, sau này sẽ đối xử thật tốt với tôi.
Hắn nói được làm được, hễ có yêu cầu là đáp ứng ngay.
Tôi đòi 5% cổ phần của công ty nhà họ Hạ, hắn chẳng hề do dự.
Vô số những khoảnh khắc ấm áp thậm chí còn khiến tôi sinh ra ảo giác rằng hắn thật lòng yêu tôi.
Hắn bắt nạt tôi, hắn ức hiếp tôi, hắn không yêu tôi.
Người yêu tôi là Hạ Văn Chu.
Cũng chỉ có Hạ Văn Chu mà thôi.
Nếu như cuộc sống là một mảng tối tăm, vậy thì chút ánh sáng le lói trong đó sẽ được phóng to vô hạn.
Tôi dựa vào tình yêu trước đây của Hạ Văn Chu mà khổ cực chống đỡ.
Vậy mà lại quên mất rằng, con người rồi cũng sẽ thay đổi.
Tôi cố gắng đoạt lại công ty giúp Hạ Văn Chu, cậu ta lại quay ngoắt đi đính hôn với người khác.
Lý Sanh Sanh ngọt ngào gọi tôi là chị dâu, còn bưng trà nước mời tôi uống.
Tôi chỉ cảm thấy hoảng hốt mông lung, nước trà nóng rát chảy xuống cổ họng mới đau đớn bừng tỉnh lại.
Vẻ mặt của Hạ Văn Chu đờ đẫn, cố ý né tránh ánh mắt của tôi.
Tôi lấy cớ rời khỏi bàn tiệc, Hạ Lễ liền đuổi theo tôi.
Bộ dáng hắn đẩy xe lăn quả thực vô cùng chật vật.
Cũng coi như là đôi vợ chồng chung hoạn nạn, tôi lại đi ngược trở về, đẩy hắn trở về nhà.
"Đến bệnh viện đi, nước trà kia nóng lắm."
"Ừm."
Tài xế đưa tôi đến bệnh viện, Hạ Lễ không yên tâm, sống chết đòi đi cùng với tôi.
Tôi ngồi ở ghế sau, ngẩn người đờ đẫn.
Hạ Lễ cố gắng tiến đến gần tôi, đỡ lấy đầu tôi để tôi tựa vào vai hắn.
"Đau lắm phải không."
"Cũng tạm."
"Anh đang nói trái tim của em kia."
"Ừm, đau dữ dội."
Quá khứ đã trôi qua rồi, tôi cũng chưa từng mong ước xa xôi rằng có thể quay lại với Hạ Văn Chu.
Cậu ta có thể có người mình thích, có thể kết hôn, có thể sinh con đẻ cái.
Tôi đều sẽ không keo kiệt mà dành tặng những lời chúc phúc.
Nhưng mà, cậu ta không nên có một người bạn gái yêu nhau suốt tám năm trời ròng rã.
Cho dù tôi có xâu chuỗi dòng thời gian thế nào đi chăng nữa, sự thật đều nói cho tôi biết rằng, vào cái lúc mà Hạ Văn Chu với ánh mắt ngập tràn hình bóng tôi khi ấy, cậu ta đã có bạn gái rồi.
"Anh đã nói rồi, Hạ Văn Chu không được coi là người tốt đâu."
"Lúc đó cậu ta thật sự thích em, nhưng cũng chẳng nỡ buông tay Lý Sanh Sanh."
Hạ Lễ ghé sát vào tai tôi, giọng điệu nhẹ nhàng lại pha chút tủi thân, dường như đang oán trách sự thiếu tin tưởng của tôi dành cho hắn.
"Hai anh em các người, chẳng có lấy một ai là người tốt!"
"Đừng, không phải anh em đâu."
Tôi và Hạ Lễ cứ câu được câu chăng mà đấu võ mồm với nhau, tài xế hiểu ý liền hạ tấm vách ngăn xuống.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, tâm trạng tồi tệ của tôi cũng tạm thời tan biến.
Tôi không sao, chỉ bị bỏng nhẹ.
Nhưng đôi chân của Hạ Lễ dường như thật sự không thể khỏi được nữa.
"Bác sĩ, thật sự không thể đứng lên được nữa sao?"
"Nói một cách khách quan, khả năng này gần như bằng 0."
Đó chẳng phải là do một tay tôi gây ra sao, nhưng tại sao tôi lại không cảm nhận được dù chỉ một chút vui sướng.
Lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, nặng nề đến mức không thở nổi.
Bàn tay đang giữ xe lăn của tôi có hơi run rẩy, không khí trong lồng ngực như bị rút cạn.
Tôi ngất đi.
Lúc tỉnh lại, tôi nhìn thấy Hạ Lễ đang nắm chặt lấy tay mình.
Hắn dường như đã khóc, ga trải giường ướt một mảng nhỏ.
Bố mẹ chồng tôi đều đến cả rồi, căn phòng bệnh nhỏ bé chật cứng người.
Họ nói tôi mang thai rồi, bảo tôi phải tĩnh dưỡng cơ thể cho thật tốt.
Hạ Văn Chu cũng đến, ôm một bó hoa bách hợp thật lớn, nói muốn sớm được nhìn thấy cháu trai của mình.
Cậu ta lấy hết can đảm nhìn tôi, trong ánh mắt có sự hối hận, cũng có sự nhẹ nhõm.
Chắc hẳn là cậu ta đã thật sự buông bỏ rồi.
Lần đầu tiên tôi được nhận hoa, cũng chính là hoa bách hợp.
Hồi cấp ba, Hạ Văn Chu dẫn tôi leo núi ngắm sao trời, cậu ta lấy cớ đi vệ sinh để hái rất nhiều hoa bách hợp rừng.
Thời niên thiếu ngại ngùng không dám mở lời, một câu "Cho em này", chính là toàn bộ tấm chân tình.
Bầu trời đầy sao lấp lánh, hoa bách hợp tỏa hương ngọt ngào.
Đó là thời khắc huy hoàng nhất trong thời thanh xuân của tôi.
Bắt đầu bằng hoa bách hợp, kết thúc cũng bằng hoa bách hợp.
Hạ Văn Chu, tạm biệt.