Tôi mang thai rồi, thuận lý thành chương cầm được một ít cổ phần từ tay bố chồng.
Hạ Lễ đối xử với tôi thật sự rất tốt.
Tôi sợ bụng bị nứt rạn da, hắn liền mỗi ngày thoa thuốc cho tôi đúng giờ đúng giấc.
Nửa đêm tôi muốn ăn bún ốc, hắn liền bịt mũi nấu cho tôi. Đi xe lăn bất tiện, đụng đổ nồi bát trong bếp, hắn sẽ nói xin lỗi tôi.
Thi thoảng tôi lại nhớ tới chuyện trước kia, liền hung hăng ức hiếp hắn một trận. Hắn chưa từng phản kháng, chỉ mặc cho tôi vui vẻ là được.
Tôi lén xem điện thoại của hắn, lịch sử tìm kiếm là: "Chọc vợ tức giận rồi thì phải làm sao?"
Hắn rất yêu tôi, tôi rất chắc chắn.
Nhưng vướng bận những chuyện trước kia, tôi lại không dám chắc chắn một trăm phần trăm.
Trong tay tôi hiện đã có rất nhiều cổ phần rồi.
Tôi không đem giao cho Hạ Văn Chu như đã bàn bạc trước đó, tôi do dự rồi.
Bởi vì tôi dường như đã có cảm giác thuộc về Hạ Lễ, tôi làm như vậy là đang phản bội hắn.
Trong lúc tôi còn do dự không quyết định được, Hạ Văn Chu đã đến tìm tôi.
Trong ánh mắt cậu ta đầy vẻ cuồng nhiệt, lại khôi phục thành bóng dáng trong ký ức của tôi.
Nhìn xem, cậu ta luôn biết cách nắm thóp tôi.
Cậu ta ôm chặt lấy tôi, nước mắt tuôn rơi như mưa.
"Lý Dã, anh hối hận rồi."
"Anh đáng lẽ ra nên tranh giành với Hạ Lễ một phen, như vậy người cưới em ngay từ đầu đã là anh rồi."
"Lý Dã, anh không yêu Sanh Sanh. Chỉ là nhà cô ấy có thể trợ lực cho anh, anh không trụ lại được trong công ty, anh thật sự không còn cách nào khác."
Tôi đột nhiên cảm thấy mọi chuyện thật là vô vị.
Hạ Văn Chu thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi, là tự tôi đã thần thánh hóa cậu ta rồi.
Tôi đẩy cậu ta ra: "Cậu đè lên cháu của cậu rồi đấy."
"Cổ phần đã hứa sẽ lấy giúp cậu, tôi sẽ đưa hết cho cậu. Chúng ta từ nay không ai nợ ai, đừng làm phiền nhau nữa."
"Sau khi có được công ty thì buông tha cho Hạ Lễ đi, hắn là bố của con tôi, chỉ vậy thôi."
Tôi và Hạ Văn Chu đạt thành nhận thức chung.
Việc chuyển nhượng cổ quyền dĩ nhiên không lọt khỏi tầm mắt của Hạ Lễ.
Cơ thể tôi càng ngày càng thêm nặng nề, tôi ngồi ngoài ban công tắm nắng.
Hạ Lễ dập điếu thuốc, chầm chậm đẩy xe lăn tới.
"Vẫn không buông bỏ được cậu ta sao?"
"Buông rồi."
"Lý Dã, trái tim của em sao ủ mãi không ấm lên được vậy."
Tôi trầm mặc, không mở miệng.
"Đem tình yêu dành cho Hạ Văn Chu, chia cho anh một phần mười có được không."
"Lý Dã..."
Hạ Lễ, là đang cầu xin tôi sao?
Một Hạ Lễ cao cao tại thượng ngông cuồng vô lối kia, vậy mà cũng có lúc phải hèn mọn như thế này.
"Lý Dã, chúng ta cùng nhau sống những ngày tháng thật tốt nhé."
"Được."
Tất cả những chuyện này, tôi cũng có chút mệt mỏi rồi.