Cơn sốt âm ỉ khiến đầu tôi nặng trịch như đeo đá. Trên tay tôi, bé Bắp – đứa con gái mới đầy tháng – đang khóc ngằn ngặt vì đói. Cổ họng tôi khô khốc, lê bước chân rã rời ra khỏi phòng ngủ, hướng về phía bếp nơi có ánh đèn hắt ra.
"Mẹ... Mẹ giúp con pha bình sữa cho Bắp với. Con chóng mặt quá, không đứng vững nữa rồi."
Đáp lại lời cầu cứu yếu ớt của tôi là tiếng bát đũa bị ném loảng xoảng vào chậu rửa, kèm theo đó là chất giọng the thé chua loét của bà Trương Thúy Lan:
"Cô bị què hay cụt tay? Có mỗi việc pha sữa cho con cũng không làm nổi thì đẻ làm cái gì? Tôi lên đây là để làm bà nội, chứ không phải ô-sin cho cái nhà này!"
Bà ta vừa nói vừa tháo chiếc tạp dề ném phịch xuống ghế sofa da bò nhập khẩu mà tôi quý như vàng, mặt hầm hầm sát khí.
Tôi cắn chặt môi đến bật máu, cố nén cơn uất nghẹn. Một tháng ở cữ, gọi là "bà nội lên chăm cháu", nhưng thực tế bà ta ngủ đến trưa trật, chiều đi nhảy đầm ở quảng trường, tối về thì dán mắt vào ti vi xem phim bộ.
"Mẹ..." Tôi cố giữ bình tĩnh, giọng run rẩy, "Con vừa chuyển cho mẹ 2 vạn tệ hôm kia để mẹ tiêu vặt. Con chỉ nhờ mẹ pha bình sữa..."
Bà Trương khựng lại một giây, rồi lập tức sừng sồ lên như con gà chọi bị chọc tức:
"À, cô lại giở giọng kể công đấy à? Cô nghĩ mấy đồng bạc lẻ của cô to lắm sao? Ở cái đất Bắc Kinh đắt đỏ này, 2 vạn tệ của cô mua được cái gì? Đừng có cậy có tiền mà đè đầu cưỡi cổ người già!"
Nói rồi, bà ta xách luôn chiếc túi Hermes Birkin mà tôi mới tặng hôm rằm – món quà trị giá cả trăm triệu đồng – hậm hực đi thẳng ra cửa.
"Tôi đi ra ngoài cho khuây khỏa. Ở cái nhà này ngột ngạt chết đi được. Tự lo thân cô đi!"
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại tôi trơ trọi giữa phòng khách rộng lớn lạnh lẽo cùng tiếng khóc xé lòng của con gái.
Chưa đầy mười phút sau, điện thoại tôi rung lên bần bật trên bàn trà. Màn hình hiện lên hai chữ: "Chồng Yêu".
Tôi vừa bắt máy, chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói đầy trách móc của Lục Hạo:
"Cố Tinh, em lại làm cái trò gì thế? Mẹ vừa gọi điện khóc lóc với anh đây này. Bà già cả đời vất vả ở quê, lên thành phố chăm em ở cữ mà em thái độ lồi lõm là sao?"
"Anh nói ai thái độ?" Tôi cười nhạt, nước mắt vô thức rơi xuống, "Vợ anh đang sốt 39 độ, con khóc khản cả tiếng, mẹ anh bỏ đi nhảy đầm, anh còn gọi về dạy đời tôi?"
"Em bớt cái tính công chúa ấy đi!" Lục Hạo gắt lên, "Anh đang bận tiếp khách, mệt mỏi lắm rồi, đừng để chuyện đàn bà lặt vặt làm phiền anh. Chuyển thêm cho mẹ 1 vạn tệ nữa để bà đi spa cho hạ hỏa. Nhớ đấy!"
"Tút... tút..."
Tiếng máy bận vang lên khô khốc. Tôi nhìn màn hình điện thoại tối đen, lòng nguội lạnh như tro tàn. Căn nhà này, tiền của tôi, tình yêu của tôi, hóa ra chỉ nuôi ong tay áo.