Tôi vừa dỗ con ngủ say, đang định đặt lưng xuống giường thì tiếng lạch cạch mở khóa cửa vang lên. Tôi nhíu mày. Bà ta về sớm thế sao?
Nhưng khi bước ra phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người tôi đông cứng lại.
Bà Trương Thúy Lan không về một mình. Bên cạnh bà ta là một người đàn ông lạ hoắc, trạc sáu mươi tuổi, đầu hói bóng lưỡng, cái bụng phệ rung rinh sau lớp áo sơ mi chật ních. Đôi mắt ti hí của lão ta đang đảo quanh căn hộ cao cấp của tôi như máy quét radar, ánh lên vẻ tham lam trần trụi.
"Lão Vương, ông xem, tôi nói có sai đâu!" Bà Trương cười hớn hở, giọng oang oang không chút kiêng dè, "Căn này view sông, tầng cao, thoáng mát cực kỳ. Sau này hai chúng ta cứ dọn vào phòng ngủ chính hướng Nam kia mà ở. Cửa sổ sát trần, sáng ra ông tha hồ phơi nắng, tốt cho xương cốt lắm!"
Tôi đứng chết trân tại chỗ. Phòng ngủ chính? Đó là phòng tân hôn của tôi, nơi tôi đang nằm ở cữ cùng con gái!
"Cố Tinh!" Thấy tôi đứng đó, bà Trương không chút ngượng ngùng, trái lại còn vẫy tay ra hiệu như gọi người hầu, "Ra đây, mau chào bố đi!"
"Bố?" Tôi lạnh lùng hỏi lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gã đàn ông kia.
Lão Vương vuốt lại mấy sợi tóc lơ thơ trên đỉnh đầu, cười híp mắt để lộ hàm răng ố vàng khói thuốc: "Con dâu à, mẹ con và chú vừa đi lĩnh chứng sáng nay. Từ nay chúng ta là người một nhà rồi. Chú tuy đến sau nhưng cũng coi con như con gái ruột..."
"Dừng lại!" Tôi cắt ngang, giọng đanh thép, "Nhà tôi không có cái giống bố dượng từ trên trời rơi xuống này. Mời ông ra khỏi nhà tôi ngay."
Sắc mặt bà Trương lập tức chuyển từ hồng hào sang tím tái. Bà ta nhảy dựng lên, chỉ thẳng tay vào mặt tôi:
"Đồ mất dạy! Cô ăn nói với người lớn thế à? Tôi nói cho cô biết, Lục Hạo nó đã đồng ý rồi! Nó bảo chỉ cần mẹ vui thì nó chiều tất. Cô chỉ là phận con dâu, có quyền gì mà cấm cản hạnh phúc tuổi xế chiều của tôi?"
Bà ta hất hàm về phía phòng ngủ chính, ra lệnh:
"Dọn dẹp đồ đạc của mẹ con cô sang phòng cho khách đi. Phòng đó tuy nhỏ nhưng cũng đủ kê cái nôi. Phòng chính rộng rãi, phong thủy tốt, phải để cho vợ chồng tôi dưỡng già. Nhanh cái tay lên, tối nay ông Vương dọn vào luôn đấy!"
Sự trơ trẽn đã đạt đến cảnh giới thượng thừa. Họ không chỉ muốn ăn bám, mà còn muốn đuổi chủ nhà ra khỏi phòng ngủ chính ngay trong chính căn nhà do tôi bỏ tiền mua.
Tôi bật cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến gã đàn ông tên Vương kia cũng phải rùng mình lùi lại một bước.
"Bà Trương, bà già rồi nên lẩm cẩm à? Hay bà nghĩ tôi hiền quá nên hóa rồ?"