Ly rượu vang đỏ sẫm hắt thẳng vào mặt tôi, nhuộm đỏ cả chiếc váy lụa trắng giá ba mươi vạn tệ, trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu thủ đô.
Hôm nay là tiệc kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn nhà họ Thẩm.
Sảnh tiệc hoa lệ của khách sạn Đế Cảnh chật kín người.
Nhạc giao hưởng đang du dương chợt im bặt.
Ánh mắt của hàng trăm vị khách đổ dồn về phía này, mang theo sự tò mò lẫn châm biếm.
Tôi thấy Thẩm phu nhân - mẹ chồng tôi, đang cầm chiếc ly rỗng, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh miệt.
Tôi thấy Thẩm Hạo - chồng tôi, đứng khoanh tay quay mặt đi, hoàn toàn làm ngơ.
Tôi thấy cô em chồng Thẩm Kiều đang bịt miệng cười trộm sau lưng mẹ cô ta.
"Loại phụ nữ xuất thân bần hèn như cô, nhà họ Thẩm chúng tôi cho cô một danh phận đã là phúc đức ba đời rồi!"
Giọng mẹ chồng tôi vang vọng khắp sảnh tiệc, sắc bén và chói tai.
"Bây giờ Kiều Kiều nhà tôi ly hôn về nước, cô là chị dâu, nhường lại căn penthouse ở trung tâm CBD cho em nó thì có gì sai?"
Bà ta bước tới, ngón tay sơn đỏ chót chúi thẳng vào trán tôi.
"Đừng tưởng gả vào cửa nhà họ Thẩm thì đồ của cô là của cô. Sống trong nhà này, cô chỉ là một kẻ ăn bám không hơn không kém!"
Tôi bình tĩnh rút khăn giấy, chậm rãi lau đi vết rượu trên mặt.
Nước rượu lạnh buốt, nhưng máu trong người tôi đang sôi lên.
Căn penthouse đó, là quà sinh nhật mười tám tuổi ông nội tặng tôi.
Trị giá gần một trăm triệu tệ.
Ba năm nay, để che giấu thân phận người thừa kế duy nhất của đế chế tỷ đô họ Cố, tôi đã gả cho Thẩm Hạo dưới vỏ bọc một cô nhi.
Tôi nhẫn nhịn, tôi giả ngu, chỉ vì muốn trả ân tình cứu mạng năm xưa cho lão gia tử nhà họ Thẩm.
Nhưng bọn họ, lại coi sự nhẫn nhịn của tôi là ngu dốt, coi sự im lặng của tôi là hèn nhát.
"Mẹ," Tôi ngước lên, giọng đều đều. "Căn nhà đó đứng tên con. Thẩm Hạo không đóng góp một xu, nhà họ Thẩm cũng chưa từng bỏ ra một cắc."
"Cô dám cãi?!"
Mẹ chồng tôi trừng mắt, bà ta quen thói hống hách suốt ba năm qua, chưa từng thấy tôi dám phản kháng.
Cánh tay đeo đầy vòng vàng của bà ta vung lên thật cao.
Một tiếng "Vút" xé gió lao xuống.
Bọn họ nghĩ tôi sẽ lại quỳ xuống khóc lóc cầu xin như những lần trước.
Thẩm Kiều thậm chí đã giơ sẵn điện thoại, chuẩn bị quay video để làm nhục tôi trên mạng xã hội.
Nhưng không.
BỐP!
Một âm thanh chát chúa vang lên.
Không phải trên mặt tôi.
Mà là trên mặt Thẩm phu nhân.
Tôi đã tóm chặt cổ tay bà ta, và dùng tay còn lại giáng trả một cái tát trời giáng.
Lực đạo mạnh đến mức bà ta lảo đảo, ngã nhào ra thảm nhung, lật nhào cả tháp rượu sâm panh bên cạnh.
Tiếng ly vỡ xoảng xoảng dội vào màng nhĩ.
Cả sảnh tiệc nín thở. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Thẩm Hạo lúc này mới hoảng hốt lao tới, đỡ lấy mẹ hắn.
"Cố Cẩm! Cô điên rồi sao? Cô dám đánh mẹ tôi?!"
Hắn gầm lên, gân xanh nổi đầy trán.
Tôi rút một tờ khăn giấy ướt khác, thong thả lau từng ngón tay vừa chạm vào mặt bà ta.
"Đánh thì cũng đánh rồi, anh còn hỏi câu thừa thãi như vậy làm gì?"
"Mày... con khốn nạn!"
Thẩm phu nhân ôm bên má sưng vù, rít lên điên cuồng.
"Bảo vệ! Bắt con điên này lại! Tống cổ nó ra khỏi khách sạn Đế Cảnh ngay lập tức!"
Đội bảo vệ mặc vest đen ập đến từ bốn phía, lăm lăm dùi cui trong tay.
Tôi bật cười. Tiếng cười trong trẻo mà lạnh lẽo vang dội giữa sảnh đường.
"Tống cổ tôi?"
Tôi ném tờ khăn giấy xuống thảm, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng khuôn mặt giả tạo của nhà họ Thẩm.
"Các người có biết, chủ sở hữu của chuỗi khách sạn Đế Cảnh này là ai không?"
Thẩm Hạo sững lại, dự cảm chẳng lành lóe lên trong mắt hắn.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn bằng gỗ lim của sảnh tiệc bị đẩy tung.
Hàng chục vệ sĩ tinh nhuệ, dẫn đầu là vị luật sư quyền lực nhất Bắc Kinh, sải bước tiến vào.
Bọn họ rẽ đám đông, đi thẳng đến trước mặt tôi và đồng loạt cúi gập người, hô vang.
"Đại tiểu thư! Đã hoàn tất thủ tục thu mua cổ phần và đóng băng tài sản nhà họ Thẩm theo chỉ thị của cô."
Sắc mặt mẹ con nhà họ Thẩm nháy mắt cắt không còn một giọt máu.
Chiếc điện thoại trên tay Thẩm Kiều rơi cạch xuống đất.
Tôi bước tới, gót giày cao gót đạp lên những mảnh kính vỡ, đứng trên cao nhìn xuống gã chồng rác rưởi và bà mẹ chồng độc ác.
"Món nợ ân tình ba năm trước, tôi đã trả đủ."
Tôi nhếch môi, nụ cười tuyệt mĩ nhưng tàn nhẫn đến tột cùng.
"Bắt đầu từ giây phút này, nhà họ Thẩm chính thức phá sản. Còn các người..."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy vì kinh hãi của Thẩm phu nhân.
"Chuẩn bị ra gầm cầu mà dọn vào ở đi."