Thẩm Hạo đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn ngược dán chặt vào vị luật sư vừa bước vào.
Đó là Trần Luật, bàn tay vàng trong giới pháp lý Bắc Kinh.
Một nhân vật ở đẳng cấp mà nhà họ Thẩm có quỳ lạy cũng không đủ tư cách để xách giày.
"Mày lừa gạt! Mày thuê diễn viên đến đây diễn trò phải không?"
Thẩm Kiều rú lên như một con lợn bị chọc tiết, lồm cồm bò dậy từ mặt thảm.
Cô ta điên cuồng lao về phía tôi, định vung bộ móng tay nhọn hoắt cào rách mặt tôi.
"Bắt lấy con khốn này! Nó bị điên rồi, đánh chết nó cho tôi!"
Mẹ chồng tôi cũng gào thét chỉ đạo đám bảo vệ tiến lên.
Nhưng đám bảo vệ khách sạn còn chưa kịp nhúc nhích.
"Rầm!"
Một tên vệ sĩ áo đen của tôi tung cú đá dứt khoát, đá văng Thẩm Kiều xa cả chục mét.
Cô ta đập mạnh lưng vào cột trụ chạm trổ, hộc máu mồm, ngất lịm ngay tại chỗ.
Toàn bộ sảnh tiệc lại được phen náo loạn tột độ.
Những kẻ vừa nãy còn hùa theo cười nhạo tôi, giờ đây lùi lại sát tường, run rẩy như cầy sấy.
Thẩm Hạo cuối cùng cũng bừng tỉnh, gương mặt hắn vặn vẹo trong sự hoảng loạn.
Hắn lao tới định nắm lấy tay tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ tinh nhuệ đè nghiến xuống sàn gạch lạnh lẽo.
"Cố Cẩm, em đang làm cái quái gì vậy? Chúng ta là vợ chồng cơ mà!"
Giọng hắn run rẩy, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dáng hèn mạt đến cực điểm.
"Vợ chồng?" Tôi cúi xuống, mũi giày cao gót khẽ nâng cằm hắn lên.
"Lúc mẹ anh sỉ nhục tôi, anh đứng xem kịch vui. Giờ nhà họ Thẩm trắng tay, anh lại đòi làm chồng tôi sao?"
Tôi cười nhạt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang trắng bệch của Thẩm phu nhân.
"Trần Luật, công bố đi."
Luật sư Trần đẩy gọng kính, hắng giọng, âm thanh rành rọt vang lên qua micro.
"Theo điều tra, Thẩm Hạo đã lén lút chuyển dời tài sản công ty, trốn thuế ba tỷ tệ và cấu kết lập quỹ đen."
"Lệnh bắt giữ từ Cục Cảnh sát Kinh tế đã được ban hành, dự kiến ba phút nữa xe bít bùng sẽ có mặt."
"Không! Không thể nào!" Thẩm phu nhân ôm đầu, tóc tai rũ rượi như một mụ điên.
Bà ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt chợt lóe lên tia hy vọng điên cuồng.
"Mày đừng vội đắc ý! Tối nay nhà họ Thẩm đã mời được Lục gia - Lục Cảnh Thâm đến dự tiệc!"
Bà ta gào lên đắc thắng, hướng khuôn mặt sưng vù về phía đám đông.
"Lục tổng mà xuất hiện, chỉ cần một cái búng tay cũng đủ nghiền nát cái mớ bòng bong nhà họ Cố của mày!"
Cả sảnh tiệc ồ lên kinh hãi.
Lục Cảnh Thâm - "Diêm Vương sống" của giới thượng lưu Bắc Kinh, kẻ nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu.
Vừa dứt lời, cánh cửa gỗ lim khu vực VIP chậm rãi mở ra.
Một luồng khí áp bức lạnh lẽo tràn vào, khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống dưới độ âm.
Người đàn ông sải bước tiến vào, bộ âu phục đen cắt may thủ công tôn lên vóc dáng cao lớn, hoàn mỹ.
Gương mặt anh góc cạnh, toát lên vẻ cấm dục và lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
Thẩm Hạo như người chết đuối vớ được cọc, vùng vẫy gào lên.
"Lục tổng! Cứu mạng! Con tiện nhân này dám phá bĩnh bữa tiệc nghênh đón ngài!"
Thẩm phu nhân cũng lết lại gần, khóc lóc thảm thiết.
"Lục tổng, ngài mau phái người đánh gãy chân nó đi, lấy lại thể diện cho ngài!"
Lục Cảnh Thâm không buồn liếc nhìn đám sâu bọ dưới chân lấy một cái.
Anh cất bước, đôi chân thon dài dẫm qua tấm thảm vương vãi rượu vang, đi thẳng về phía tôi.
Mọi ánh mắt trong sảnh tiệc nín bặt, nín thở chờ đợi cảnh tôi bị Lục Cảnh Thâm tàn nhẫn nghiền nát.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hành động của vị bạo chúa khét tiếng ấy khiến tất cả như hóa đá.
Anh cởi chiếc áo khoác âu phục đắt đỏ, cẩn thận khoác lên bờ vai đang dính rượu của tôi.
Hơi ấm nam tính mang theo mùi gỗ trầm hương nhàn nhạt lập tức bao bọc lấy tôi.
Bàn tay thon dài của anh khẽ luồn vào mái tóc tôi, lớp vỏ bọc cấm dục lạnh lùng thường ngày nháy mắt tan biến.
Thay vào đó là một ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng, dục vọng độc đoán và sủng nịnh tận xương tủy.
Anh cúi đầu, ghé sát môi vào vành tai tôi, không khí ái muội dâng lên tột đỉnh.
Giọng nói trầm khàn đầy ác thú của anh vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng.
"Chơi đủ chưa, Lục phu nhân? Có cần chồng dọn nốt đống rác này giúp em không?"