Ba chữ "Lục phu nhân" ném xuống như một quả bom nguyên tử, san bằng toàn bộ sảnh tiệc.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng răng bò cập vào nhau của đám đông.
Thẩm Hạo quỳ rạp dưới đất, đồng tử co rút liên hồi, hô hấp như ngừng trệ.
Hắn há hốc mồm nhìn tôi, rồi lại nhìn người đàn ông quyền khuynh thiên hạ đang ôm trọn tôi trong lòng.
"Lục... Lục phu nhân?" Giọng mẹ chồng tôi vỡ vụn, như tiếng thủy tinh bị nghiền nát dưới gót giày.
Bà ta trừng lớn đôi mắt hằn vệt máu, không thể tin được đứa con dâu mồ côi ăn bám lại là vợ của "Diêm vương sống".
Lục Cảnh Thâm khẽ vuốt ve vành tai tôi, nhưng ánh mắt phóng về phía nhà họ Thẩm lại sắc như dao cạo.
"Chạm vào người của tôi, mạng các người chê dài rồi sao?"
Chỉ một câu nói hờ hững, nhưng mang theo hàn khí thấu xương khiến Thẩm Hạo tè cả ra quần.
Một vũng nước ố vàng chảy lênh láng trên thảm nhung đắt tiền.
Vừa lúc đó, tiếng còi hụ chói tai của xe cảnh sát vang lên dồn dập ngoài sảnh khách sạn.
Đội cảnh sát kinh tế ập vào, còng số tám lạnh lẽo bập thẳng vào cổ tay mẹ con nhà họ Thẩm.
"Thẩm Hạo, Thẩm phu nhân, các người bị bắt vì tội gian lận thương mại, trốn thuế và lập quỹ đen."
Thẩm Hạo điên cuồng giãy giụa, gào khóc thảm thiết, hướng về phía tôi dập đầu cộc cộc.
"Cẩm Cẩm! Em cứu anh với! Anh biết lỗi rồi, nể tình chúng ta từng là vợ chồng..."
"Vợ chồng?" Lục Cảnh Thâm bật cười lạnh.
Một nụ cười khát máu hiện lên trên khuôn mặt cấm dục hoàn mỹ.
"Giấy đăng ký kết hôn giả do chính tay mẹ con mày làm ra để lừa gạt tài sản, tao còn giữ bản gốc đây."
Lục Cảnh Thâm hất cằm, trợ lý phía sau lập tức ném tập hồ sơ bằng chứng thẳng vào mặt Thẩm Hạo.
Hy vọng cuối cùng của gã đàn ông cặn bã vỡ nát hoàn toàn.
Hắn gục xuống, rống lên như một con thú bị dồn vào đường cùng trước khi bị cảnh sát thô bạo lôi xềnh xệch ra ngoài.
Tiếng khóc lóc ỉ ôi của Thẩm phu nhân cũng nhỏ dần rồi tắt lịm sau cánh cửa.
Đám đông xung quanh tự động dạt ra, nhường một lối đi thênh thang.
Không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị bạo chúa đang ôm lấy báu vật của mình.
Lục Cảnh Thâm không nói thêm lời nào, trực tiếp bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.
Trời đất quay cuồng, tôi rơi trọn vào vòng ngực rắn chắc tỏa ra mùi hương gỗ trầm nguy hiểm.
Chiếc Maybach chống đạn đen tuyền lướt đi trong màn đêm Bắc Kinh.
Tấm kính chắn giữa băng ghế lái và khoang sau chậm rãi kéo lên, tạo ra một không gian kín mít, bức bối.
Vừa vắng bóng người, chiếc mặt nạ quý ngài lạnh lùng, cấm dục của Lục Cảnh Thâm lập tức bị xé bỏ.
Anh ép sát tôi vào góc ghế da êm ái, bóng lưng cao lớn che khuất mọi tia sáng.
Đôi mắt đen thẳm vốn luôn tĩnh lặng như giếng cổ, giờ đây cuồn cuộn ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng.
"Để em chơi đùa bên ngoài ba năm, em thật sự quên mất ai mới là chủ nhân của mình rồi sao?"
Giọng anh trầm khàn, mang theo sự nguy hiểm đầy ác thú, vuốt ve màng nhĩ tôi.
Những ngón tay thon dài trượt dọc theo đường cong trên cổ áo lụa của tôi.
Anh cúi đầu, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ, gặm nhấm từng tấc da thịt nhạy cảm.
Tôi rùng mình, hô hấp trở nên dồn dập, nhịp tim đập mạnh như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.
Sự đối lập giữa bộ âu phục phẳng phiu tươm tất của anh và ánh mắt thèm khát, u ám lúc này tạo ra một mị lực chí mạng.
"Nói xem, Cố Cẩm..."
Anh cắn nhẹ vào vành tai tôi, một tay khóa chặt hai cổ tay tôi ép lên đỉnh đầu.
"Tôi nên phạt em thế nào, vì tội dám để thằng rác rưởi đó đứng tên cạnh em trên tờ giấy kết hôn giả kia?"
Không khí trong xe đặc quánh lại, ái muội và dính dấp đến nghẹt thở.
Đêm nay, Bắc Kinh gió lạnh thấu xương, nhưng thế giới của tôi lại sắp bị thiêu rụi bởi ngọn lửa mang tên Lục Cảnh Thâm.