Tối hôm đó, Ninh Viễn Chu quay lưng lại với tôi nằm trên giường.
"Đưa mẹ anh về quê 1 thời gian đi." Tôi nói, "Nếu không chuỗi ngày này của chúng ta không sống tiếp được đâu."
Trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ấy đã ngủ rồi.
"... Mẹ anh đời này chưa từng được hưởng phúc lợi của anh."
Giọng anh ấy rầu rĩ.
"Bây giờ đưa về, họ hàng sẽ nói sao đây? Nói anh cưới vợ quên mẹ, nói em ở thành phố hưởng phúc đuổi mẹ chồng về nông thôn."
"Vậy anh cứ trơ mắt nhìn bà ấy tiếp tục hại người sao?"
"Sử Phi!" Anh ấy đột nhiên xoay người lại, gương mặt sưng tấy chĩa về phía tôi, "Em có thể đừng dùng từ 'hại người' này được không? Mẹ làm sai rồi, nhưng bà ấy có cố ý sao? Em không có 1 chút lòng đồng tình nào sao?"
Tôi ngồi dậy, bật đèn bàn, lấy từ trong ngăn kéo ra 1 cuốn sổ nhỏ đó.
"Đây là cái gì?" Ninh Viễn Chu hỏi.
"Đây là cái bố anh vừa đưa cho em, 3 tháng qua những ca khám bệnh mẹ anh tự ghi chép lại, trong đó có 8 ca dùng thuốc tồn tại chống chỉ định rõ ràng hoặc có nguy cơ tương tác thuốc, 5 ca có thể làm chậm trễ phác đồ điều trị chính xác, Ninh Viễn Chu, mạng người quan trọng, cái này không phải hại người thì là cái gì?"
Ninh Viễn Chu lật xem ghi chép, tay bắt đầu phát run.
Nửa ngày sau mới nhợt nhạt nửa bên mặt thỏa hiệp.
"Ngày mai anh sẽ bàn bạc với bố mẹ, xem có thể về ở 1 thời gian trước không."
Chúng tôi cuối cùng vẫn không thể đưa mẹ chồng về quê.
Vì nửa đêm Ninh Hân đã đến.
Cô ta nghe nói chuyện của Dì Vương, liền lái xe xông tới, vừa bước vào cửa đã chỉ thẳng vào mũi tôi: "Sử Phi, có phải chị không chứa nổi mẹ tôi không? Nhất quyết phải đuổi bà ấy đi chị mới cam tâm sao?"
"Ninh Hân, em có hiểu rõ tình hình không mà đã nói xằng bậy?" Ninh Viễn Chu cố cản cô ta.
"Sao tôi lại không rõ? Mẹ đều nói với tôi hết rồi!" Ninh Hân xô anh trai ra, "Phải, mẹ là người ít học, là nhiệt tình thái quá, nhưng bà ấy có ý đồ xấu xa sao? Các người từng người từng người 1 ở tít trên cao, ai thực sự tôn trọng bà ấy bao giờ?"
Mẹ chồng nấp sau lưng cô ta lau nước mắt, nghe thấy lời này khóc lại càng dữ dội hơn.
"Tôn trọng không đồng nghĩa với dung túng." Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, "Ninh Hân, nếu bà ấy cho con cô uống thuốc bừa bãi, cô cũng có thể bình tĩnh như vậy sao?"
"Mẹ tôi không bao giờ làm thế!" Ninh Hân hét lên chua chát, "Bà ấy thương con tôi nhất! Ngược lại là chị đấy, ngày nào cũng treo chữ 'chuyên gia' trên miệng, hàng xóm xin đến tận cửa chị đã giúp ai chưa? Nếu không phải chị máu lạnh, mẹ đến mức vì duy trì quan hệ mà nói sai thuốc sao!"
"Từ lúc mẹ tôi biết kê đơn thuốc là chị bắt đầu tỏ ra trịch thượng khắp nơi, 1 viên thuốc cảm cũng có thể gây ức chế hô hấp, chị bị đè nén ở cơ quan dữ quá nên đến chỗ mẹ tôi tìm lại cảm giác tồn tại à?"
Bố chồng nghe không nổi nữa, túm lấy gậy định đánh Ninh Hân. Mẹ chồng nhào tới che chở cho con gái, cây gậy giáng thẳng xuống lưng bà.
Cảnh tượng triệt để mất kiểm soát.
Ninh Hân vừa khóc vừa thu dọn hành lý: "Mẹ, họ không nuôi mẹ, con nuôi! Con dẫn mẹ đi!"
Mẹ chồng ôm lấy con gái, 2 mẹ con khóc thành 1 cục.
Ninh Viễn Chu muốn khuyên can, bị Ninh Hân dùng sức xô văng: "Đồ vô dụng, mẹ bị ức hiếp đến chết anh ngay cả 1 cái rắm cũng không dám đánh!"
Cuối cùng, Ninh Hân tức giận dẫn mẹ chồng đi.
Group gia đình bùng nổ rồi.
Ninh Hân đăng 1 dòng trạng thái lên vòng bạn bè: "Có vài người sách đọc càng nhiều, lòng càng lạnh. Cảm ơn tôi vẫn còn khả năng cho mẹ 1 mái nhà." Hình ảnh đính kèm là ảnh selfie của cô ta và mẹ chồng trên xe.
Điện thoại của họ hàng cái này tiếp nối cái kia gọi đến.
Cậu hai của Ninh Viễn Chu mắng chửi nửa tiếng đồng hồ trong điện thoại: "Mẹ mày vất vả 1 đời, già rồi bị con dâu đuổi ra khỏi nhà? Ninh Viễn Chu mày có còn là đàn ông không hả?"
Dì cả của Ninh Viễn Chu gửi tới 1 trận địa tin nhắn thoại 60 giây: "Hân Hân đều nói với dì cả rồi, Sử Phi chính là chê mẹ mày mất mặt, Viễn Chu à, không thể cái gì cũng nghe lời nói 1 phía của vợ, đừng cưới vợ quên nương."
Ninh Viễn Chu tắt nguồn điện thoại, ngã vật ra sofa.
"Em đều nghe thấy rồi đó." Giọng anh ấy khàn đặc, "Bây giờ tất cả mọi người đều cảm thấy, là chúng ta bất hiếu, bức mẹ phải bỏ đi."
"Sự thật là gì, anh rõ ràng."
"Anh rõ ràng thì có ích lợi gì?" Anh ấy chợt cất cao âm lượng, "Xã hội này cần là hiếu thuận! Là hòa thuận! Là mẹ chồng nàng dâu thân thiết như mẹ con ruột! Sử Phi, 2 chúng ta hiện tại trong mắt họ hàng chính là tội đồ!"
Tôi nhìn người đàn ông đang bên bờ vực sụp đổ này, bỗng cảm thấy thật nực cười.
Chúng tôi tranh luận đúng sai, tranh luận nguyên tắc, tranh luận an toàn. Nhưng trong cái hệ thống đánh giá hoang đường này, những điều đó đều không quan trọng, thứ quan trọng là thể diện, là danh tiếng, là lá cờ lớn mang tên hiếu thuận này.
"Vậy anh muốn như thế nào?" Giọng tôi lạnh lẽo.
Anh ấy chắp 2 tay ôm lấy mặt, rất lâu sau mới thốt lên: "... Em đi xin lỗi mẹ đi, chúng ta đón bà ấy về. Anh bảo đảm sẽ trông chừng bà ấy, không để bà ấy nói hươu nói vượn với người khác nữa."
Tôi mỉm cười.
"Ninh Viễn Chu, xin lỗi cũng được thôi, nhưng vậy cũng phải là bà ấy xin lỗi tôi, bà ấy mạo danh tôi kê đơn thuốc cho Dì Vương, tôi không truy cứu đã là nể mặt anh rồi. Chuyện này nếu anh suy nghĩ không thông suốt, chúng ta cũng không có cần thiết phải tiếp tục chung sống nữa đâu."
Ninh Viễn Chu sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng hết cách xoay xở.
Ninh Hân ngày ngày vẫn khoe khoang lòng hiếu thảo trong group, thậm chí vì muốn giúp mẹ cô ta lấy lại danh tiếng, bắt đầu phô trương y thuật của mẹ mình.
"Con trai tôi bị viêm thanh quản, mẹ trực tiếp dùng xông khí dung trị khỏi rồi, xông khí dung tác dụng phụ nhỏ hơn uống thuốc nhiều, mẹ tôi đỉnh thật sự!"
"Trương Lỗi đi khám sức khỏe phát hiện có mảng bám động mạch cảnh, dì cả, trước đây dì bị mảng bám động mạch cảnh là uống Aspirin đúng không?"
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của người dì, Ninh Hân khoa trương cười rộ lên.
"Trí nhớ của mẹ tôi thực sự rất tốt, mẹ bảo chắc chắn là Aspirin không sai, đã cho Trương Lỗi uống mấy ngày rồi!"
Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn này, máu trong người tôi nháy mắt đông đặc.
Mảng bám động mạch cảnh, sử dụng Aspirin thì không sai, nó có tác dụng chống đông máu, ngăn chặn mảng bám bong tróc hình thành cục máu đông.
Nhưng nếu tôi không nhớ lầm, báo cáo khám sức khỏe năm ngoái của Trương Lỗi tôi có xem qua, trong não có 2 khối phình động mạch, kích thước không lớn, nhưng chưa kiểm tra kỹ hơn để xác định.
Nếu như thật trùng hợp 2 khối phình động mạch này vỡ ra, vậy thì tác dụng chống đông máu của Aspirin sẽ lấy mạng anh ta!