Lúc tôi hớt hải chạy về nhà đem chuyện này nói với Ninh Viễn Chu, Ninh Hân cũng có ở đó.
Ninh Viễn Chu cúi gằm mặt ngồi trên sofa, Ninh Hân đứng đối diện anh ấy, trưng ra cái vẻ mặt hận người không biết tranh giành.
Ninh Viễn Chu nghe tiếng mở cửa ngước mắt nhìn tôi, trong mắt tràn đầy oán hận.
Hiển nhiên, anh ấy đã bị Ninh Hân tẩy não thành công rồi.
Mạng người quan trọng, tôi không rảnh bận tâm chuyện khác.
"Ninh Viễn Chu, gọi điện cho Trương Lỗi đi, Aspirin của anh ta bắt buộc phải lập tức dừng uống..."
"Hừ!"
1 tiếng cười khẩy lạnh lùng cắt ngang lời tôi.
Ninh Hân khoanh tay trước ngực.
"Tôi vừa mới nói gì cơ chứ, lại tới nữa rồi! Mẹ đều đã đến chỗ tôi rồi mà chị còn bám riết không buông hả."
Chân mày Ninh Viễn Chu cau chặt lại.
"Sử Phi, làm vừa phải thôi, chống huyết khối và trúng gió phải uống Aspirin, chút thường thức này chúng tôi vẫn có, hơn nữa Ninh Hân cũng hỏi dì cả rồi, dì cả bị mảng bám động mạch cảnh đã uống mấy năm rồi, hiệu quả rất tốt."
Tôi hít sâu 1 hơi.
"Năm ngoái Trương Lỗi khám sức khỏe có phải khám ra phình động mạch não không? Mặc dù không lớn, nhưng ngộ nhỡ vỡ ra thì thuốc chống đông máu Aspirin kia sẽ lấy mạng anh ta đấy!"
Lời vừa dứt, Ninh Hân bùng nổ.
"Anh, lần này anh nghe rõ rồi chứ? Em bảo chị ta nhắm vào mẹ, anh còn bao che cho chị ta. Mẹ ở chỗ em thỉnh thoảng lại gạt nước mắt, mẹ bảo lúc ở bệnh viện chị ta đã nhắm vào mẹ rồi, anh lại không tin!"
"Mẹ nhiệt tình nhân duyên tốt, lúc rảnh rỗi bác sĩ y tá đều thích tìm bà nói chuyện, lúc ấy chị ta đã không vui, dăm lần bảy lượt cảnh cáo mẹ cấm không cho mẹ rảnh rỗi kiếm người nói chuyện phiếm, còn trách móc mẹ xen vào chuyện bao đồng."
Tôi không biết mẹ chồng đã khóc lóc kể lể gì với Ninh Hân, nhưng Ninh Hân cực kỳ kích động.
Cô ta quay đầu nhìn chằm chằm tôi.
"Là do chính chị máu lạnh, nhân duyên kém, chị có đáng phải ghen tị với mẹ tôi không? Bà nhân duyên tốt chị không được thơm lây sao? Cớ gì lòng dạ phải hẹp hòi như vậy, ai mà không biết mẹ rời khỏi bệnh viện là do chị giở trò quỷ phá hoại!"
"Chị 1 câu nói là có thể cho bà già 1 công việc để làm, nhưng chị thì sao, hận không thể để mẹ sớm biến khuất mắt chị 1 chút, nếu chị không nhỏ to mách lẻo với lãnh đạo, mẹ có thể tự mình nộp đơn từ chức sao?"
Máu nóng bốc lên ngùn ngụt, tôi cố gắng kìm nén cơn giận cảnh báo Ninh Viễn Chu.
"Nếu anh còn nghe hiểu tiếng người, lập tức gọi điện cho Trương Lỗi!"
Ninh Viễn Chu bị thần sắc của tôi dọa sợ, chân mày đang cau có lơi lỏng dần, nhưng lại liếc trộm Ninh Hân 1 cái.
Ninh Hân giật phăng lấy điện thoại của anh ấy ném lên sofa.
"Gọi cái rắm, còn muốn chọc gậy bánh xe quan hệ của Trương Lỗi và mẹ tôi à?"
Cô ta hùng hổ dọa người.
"Trương Lỗi năm ngoái đau đầu đúng là có làm xét nghiệm não, nhưng bác sĩ đều chưa hề nói anh ấy có phình động mạch! Là Sử Phi chị xem phim chụp rồi bảo giống phình động mạch, hơn nữa tôi cũng tra mạng rồi, cho dù khối đó có thật sự là phình động mạch, kích thước cũng rất nhỏ, căn bản không đạt đến ngưỡng phá vỡ, chị nói chuyện giật gân rốt cuộc mang tâm tư gì?"
Nói đoạn cô ta dùng sức quệt nước mắt.
"Chị có biết hôm nay tôi đến đây làm gì không hả?"
"Tôi hôm nay tới thay mẹ tôi lấy lễ vật cảm tạ, Dì Trương lầu bên dùng cao dán dân gian của mẹ trị khỏi bệnh đau eo, vì để cảm tạ mẹ đã đặc biệt tự tay đan cho mẹ 1 chiếc áo len."
"Lúc nãy tôi trên đường đi tới, không ngừng có các ông các bà đến chào hỏi tôi, nhờ tôi gửi lời hỏi thăm mẹ tôi, chị có biết bọn họ nói gì không?"
Cô ta nói nhấn từng chữ 1.
"Họ nói mẹ tôi mạnh hơn tên bác sĩ máu lạnh như chị gấp trăm lần, mẹ tôi bảo xyldp ông bác kia uống vào là có hiệu quả, nếu không phải Dì Vương lầu dưới tự nói sai triệu chứng, mẹ tôi căn bản không bao giờ sai!"
"Tất cả mọi người đều đang nhớ cái tốt của mẹ tôi, chỉ có chị, bao nhiêu năm rồi, vẫn còn coi thường người nhà quê chúng tôi!"
Cô em chồng ba mươi mấy tuổi rồi, giờ khắc này vẫn giống như đứa trẻ lên 3 không hiểu biết mà chống nạnh, nói mẹ cô ta giỏi giang đệ nhất thiên hạ.
Ninh Viễn Chu đứng ở 1 bên, ngoảnh mặt sang 1 bên không nhìn chúng tôi, nhưng rõ ràng đã bị lời nói của Ninh Hân làm lay động.
Khoảnh khắc này, tôi vô cùng mệt mỏi.
Cảm giác bản thân 1 chân dẫm vào vũng bùn lầy, càng đáng sợ hơn là điều tôi nghĩ đến không phải làm sao để thoát thân, mà là chọn dừng lại ở đây để cố gắng cải tạo vũng bùn.
Có 1 số quyết định gian nan thực sự chỉ trong 1 khoảnh khắc đã đưa ra được.
Tôi trở tay, khóa chết cửa phòng lại.
Sau đó đứng dậy đi vào bếp vớ lấy con dao chặt thịt.
Ninh Hân nháy mắt xì hơi, sắc mặt trắng bệch hét chói tai rồi xông ra ngoài.
Ninh Viễn Chu vẻ mặt đầy giận dữ chắn ở cửa phòng bếp.
"Sử Phi em điên rồi sao..."
Con dao phay bập 1 tiếng ghim chặt vào thớt.
"Nếu còn có não, thì gọi điện cho Trương Lỗi đi."
"Lời tôi cần nói đều đã nói rồi, coi như tận tình tận nghĩa."
Cặp mày của Ninh Viễn Chu lại nhíu chặt lấy nhau.
Gương mặt từng ăn đấm kia, màu xanh vàng vẫn chưa phai hết, trông cả con người hắn vô cùng buồn cười.
Anh ta thở dài 1 hơi.
"Sử Phi, điện thoại anh sẽ gọi, nhưng trước đó chúng ta cần phải nói chuyện với nhau 1 chút."
"Hôm nay Ninh Hân đã kể với anh vài chuyện của mẹ lúc ở bệnh viện, anh nghĩ chúng ta có thể thẳng thắn nói rõ với nhau, chúng ta là người 1 nhà đây là sự thật hiển nhiên, vì sự hòa thuận của gia đình, chúng ta có chuyện này cần..."
Tôi trân trân nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối 7 năm qua, trong dạ dày quặn lên 1 trận.
"Không cần thiết."
Ninh Viễn Chu sững sờ, mỏi mệt dựa vào khung cửa.
"Làm vừa phải thôi Sử Phi, bây giờ không phải lúc nói lẫy, anh mấy ngày qua bị họ hàng mắng chửi thê thảm rồi, chúng ta phải đạt thành nhận thức chung, sau đó trước tiên là đón mẹ về đây..."
"Ninh Viễn Chu, chúng ta mãi mãi không đạt được nhận thức chung đâu, bớt chút thời gian làm thủ tục ly hôn đi."