Khoảng thời gian nửa tháng, Trương Lỗi bình an vô sự, Ninh Hân trong group nói chuyện với mọi người.
"Bác sĩ nói không có cách nào xác định Trương Lỗi bị phình động mạch đâu."
"Haizz, chắc trước kia có người nhìn nhầm thôi, chúng ta cũng không dám nói nhiều."
Đến nước này, yêu cầu ly hôn của tôi đã trở thành hành động cố tình gây sự.
Ninh Viễn Chu là người am hiểu kỹ năng đàm phán.
Anh ta tới tìm tôi, gửi đến vài sự quan tâm sau đó bắt đầu nói với tôi những lời lẽ móc ruột gan ra.
Anh ta kể Ninh Hân có nói với anh ta, chuyện mẹ rời bệnh viện dạo trước là do tôi sắp đặt.
Anh ta không trách móc, còn bày tỏ sự cảm thông.
"Là do anh suy nghĩ không chu toàn, sắp xếp mẹ ở bên cạnh em, vốn dĩ em đi làm đã rất bận, còn phải dành thời gian ra chăm sóc bà."
"Hơn nữa mẹ còn hay nhiệt tình giúp người, chắc chắn gây ra cho em không ít bất tiện, mọi chuyện đã qua rồi, anh đem chuyện này ra nói không phải muốn trách móc em, là do tự kiểm điểm lại chính mình, là quyết định sai lầm của anh khiến quan hệ 2 người trở nên tồi tệ, anh xin lỗi em."
1 lời dò hỏi cũng không có, anh ta đứng giữa tôi và Ninh Hân trực tiếp chọn tin tưởng Ninh Hân.
"Tôi nhớ tôi đã nói qua với anh, mẹ anh vì giới thiệu đơn thuốc dân gian cho bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, nhà người ta tốn không ít tiền nhưng không giữ được mạng người, bà ấy nghe tin liền tự mình thôi việc."
Ninh Viễn Chu lại bắt đầu nhíu mày.
"Sử Phi, sự việc này kết thúc tại đây được không, mẹ đã nhượng bộ 1 bước rồi, bà ấy tự quay trở lại, vả lại hàng xóm trong khu cũng gửi cho bà 1 túi cua lông, bà bảo anh đến đón em về cùng ăn."
Anh ta vừa nói vừa mở cửa xe, đợi tôi lên xe.
Trương Lỗi chính là xảy ra chuyện ngay trong tích tắc đó.
Chuông điện thoại của Ninh Viễn Chu reo lên dồn dập, tiếng khóc nghẹn ngào của Ninh Hân truyền tới.
"Anh hai, Trương Lỗi vừa ăn xong 1 con cua liền ngất xỉu rồi, phải làm sao đây, mẹ bảo là dị ứng, nhưng bây giờ clorpheniramin đút không trôi phải làm sao, anh mau hỏi chị dâu đi!"
"Gọi 120 đi, đợi cái gì nữa!" Tôi 1 bên thét lớn 1 bên quay người hướng phía khoa cấp cứu chạy tới.
20 phút sau, tiếng khóc xé ruột xé gan xen lẫn tiếng còi xe 120 xuất hiện ở bệnh viện chúng tôi.
Băng ca được đẩy nhanh xuống xe, sắc mặt Trương Lỗi xám xịt như tro tàn, đã rơi vào hôn mê bất tỉnh.
Ninh Hân nhào tới mép giường, khóc đến tê tâm liệt phế: "Chồng ơi! Chồng ơi anh tỉnh lại đi! Đừng làm em sợ!"
Mẹ chồng vọt tới đằng trước, gương mặt trắng xám, nhưng vẫn thành thạo trình bày với bác sĩ: "Nó vừa ăn hết 1 con cua liền đột ngột buồn nôn rồi lăn ra ngất, rất có thể là bị dị ứng cấp tính, miệng đang ngậm 1 viên clorpheniramin, ngoài ra nó còn bị mảng bám động mạch cảnh, cũng có thể là do mảng bám tróc ra gây tắc nghẽn thành cục máu đông, miệng có ngậm thêm 1 miếng Aspirin, nhưng nó không cách nào nuốt xuống được nữa rồi."
Bác sĩ theo xe gạt phăng bà ra: "Làm càn!"
"Bệnh nhân đột phát rối loạn ý thức, ôm đầu ngã quỵ xuống đất, đồng tử bên phải giãn to, huyết áp 200/110!"
Bác sĩ khoa cấp cứu ngay lập tức tiếp nhận: "Nghi ngờ xuất huyết não, chuẩn bị chụp CT khẩn cấp! Liên hệ khoa Ngoại Thần Kinh và khoa Can Thiệp!"
Tôi đi theo bên cạnh cấp tốc thuật lại.
"Bệnh nhân hiện đang dùng thuốc Aspirin."
"Ninh Hân, anh ta dùng Aspirin được bao lâu rồi? Liều lượng bao nhiêu?"
Ninh Hân cả người run lên bần bật.
"Không thể nào, không thể nào là xuất huyết não được."
"Đang hỏi cô đó, dùng bao lâu rồi?"
Ninh Hân run lẩy bẩy 1 cái, nước mắt chảy dài.
"Có, có 1 tháng rồi, mỗi ngày 1 viên."
1 tháng.
Đủ để nồng độ thuốc trong cơ thể đạt hiệu quả kháng tiểu cầu ổn định. Điều này mang ý nghĩa rằng, nếu quả thực là khối phình mạch máu bị phá vỡ, tình trạng chảy máu sẽ tồi tệ hơn người bình thường gấp nhiều lần, hơn nữa rất khó để cầm máu lại.
Sắc mặt bác sĩ khoa cấp cứu trầm trọng hẳn lên, nhỏ giọng trao đổi với tôi, Ninh Hân sau khi nghe được bỗng dưng trợn trừng 2 mắt.
"Bác sĩ à, ngài đừng nghe Sử Phi giật gân, mẹ tôi vài ngày trước vừa mới hỏi xong nói chồng tôi chưa chắc đã có khối phình động mạch."
Ninh Viễn Chu hùng hổ lôi tuột cô ta sang 1 bên, sắc mặt đỏ lựng.
"Sử Phi, nhờ cậy vào em, bằng mọi giá xin hãy cứu sống Trương Lỗi."