Kết quả chụp CT rất nhanh đã có.
Vỡ phình khổng lồ động mạch não giữa trái, xuất huyết lan tỏa khoang dưới nhện, não bộ hình thành 1 bọc máu lớn, cấu trúc đường giữa dịch chuyển rõ rệt.
Trưởng khoa Ngoại Thần Kinh đích thân chạy đến, sau khi xem phim chụp sắc mặt sầm xuống: "Bắt buộc phải tiến hành phẫu thuật ngay lập tức, nhưng lượng máu xuất ra quá lớn, thêm vào việc sử dụng Aspirin thời gian dài, rủi ro phẫu thuật vô cùng cao."
"Người nhà đâu? Ký giấy cam đoan phẫu thuật đi."
Ninh Hân đã xụi lơ ngã quỵ trên mặt đất, Ninh Viễn Chu dìu lấy cô ta, đôi tay cũng đang run lẩy bẩy.
Mẹ chồng đờ đẫn đứng sang 1 bên, vẫn đang lẩm bẩm.
"Tấm phim này liệu có xảy ra sai sót không, huyết khối và xuất huyết não có những lúc rất dễ nhầm lẫn."
"Ai là người ký tên đây?" Trưởng khoa lớn tiếng quát, "Đừng làm trễ nải thời gian cứu người!"
Ninh Hân 2 tay run rẩy tiếp nhận tờ cam đoan phẫu thuật, nhưng làm sao cũng viết không thành tên, cô ta ngẩng đầu nhìn Ninh Viễn Chu.
"Anh hai làm sao bây giờ hả anh, huhuhu anh làm sao bây giờ, phải mở hộp sọ anh ơi."
Ninh Viễn Chu đưa mắt nhìn tôi, trong ánh mắt toàn là cầu xin cùng tuyệt vọng: "Sử Phi... Còn có liệu pháp cứu chữa nào khác không?"
Trong phòng phẫu thuật truyền tới 1 tiếng gọi gấp.
"Trưởng khoa mau vào đây, tình hình không ổn rồi..."
Ninh Hân oa lên gào thét khóc lóc ầm ĩ, run rẩy viết xuống chính cái tên của mình 1 cách ngoằn ngoèo.
Cánh cửa phòng phẫu thuật khép lại, ngọn đèn đỏ phía trên cửa sáng lên, trông hệt như 1 con mắt đỏ ngầu sung huyết.