Tiếng gào khóc của Ninh Hân dần biến thành tiếng nức nở đầy chết lặng. Mẹ chồng thu mình trong góc hành lang, dường như già đi 20 tuổi chỉ sau 1 đêm, trong miệng lặp đi lặp lại những lời càm ràm: "Dượng hai mày năm đó chính là tắc nghẽn huyết khối, uống thuốc Aspirin nhặt lại được 1 cái mạng."
"Năm ngoái phòng cấp cứu tiếp nhận không dưới 100 người bệnh nhân, đều là dùng Aspirin cả."
Ninh Viễn Chu thì hệt như loài dã thú bị nhốt lượn qua lượn lại dọc dãy hành lang, dăm ba lần toan muốn cất lời, lại đều ngậm chặt miệng lại.
Đến phút cuối đôi mắt đã đỏ lừ, anh ta hầm hè xả vào mặt bà mẹ 1 câu.
"Mẹ có thể bớt nói 2 câu được không hả!"
10 giờ tối, cánh cửa của phòng phẫu thuật cũng được mở ra.
Bác sĩ mổ chính mang theo sắc mặt rã rời bước ra ngoài, ngực áo phẫu thuật bị mồ hôi tẩm ướt sũng.
"Đã kẹp kín khối phình động mạch, bọc máu tụ cũng dọn dẹp sạch sẽ rồi." Giọng bác sĩ khàn đi, "Nhưng lượng máu xuất ra thực sự quá lớn, tổn thương ở các mô tế bào não nghiêm trọng vô cùng. Trong lúc làm phẫu thuật bởi vì chịu ảnh hưởng của Aspirin, tụ máu kéo dài không thể kềm giữ được, đã truyền vào 4000 ml máu, trước mắt phải xem có thể chịu đựng vượt qua kỳ phù nề hậu phẫu thuật cùng với kỳ lây nhiễm hay không."
Bác sĩ ngừng 1 lát, hướng nhìn về phía người nhà tiếp lời: "Mọi người phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, cho dù có thể bảo toàn sinh mệnh, tỷ lệ rơi vào trạng thái thực vật tương đối cao, thêm nữa chi phí liệu trình điều trị sau này cũng cực kỳ cao đắt."
Ninh Hân nấc lên 1 tiếng nỉ non bi thương như động vật, ngã bệt mông ngồi rũ rượi xuống đất.
Mẹ chồng ngây ra như phỗng, bà ngốc nghếch đứng chôn chân ở đó, vẻ mặt đầy những hoảng sợ tái mét nhợt nhạt.
"Tỷ lệ khối phình động mạch vô cùng nhỏ mà, nhỏ lắm mà!"
Giọng nói của bác sĩ trở nên khắc nghiệt, "Bản thân bệnh nhân có tiền sử nghi ngờ mang phình động mạch não, hà cớ gì lại sử dụng thuốc Aspirin trường kỳ lâu dài? Đây là điều cấm kỵ dùng thuốc cơ bản nhất! Người nhà của các người rốt cục làm sao mà chăm sóc người bệnh vậy hả?"
Mẹ chồng cả người y như bị rút cạn xương cốt, xụi lơ ngã ập xuống sàn đất.
Ninh Hân cố sức hớp xong ngụm khí sau cùng, cổ họng bật lên tiếng gào thét nghẹn ngào.
"Tôi phải thưa kiện bệnh viện các người, tôi phải thưa kiện!"
Cô ta dường như nhặt được thứ mấu chốt, liền bật phắt người đứng dậy.
"Hơn nửa tháng trước mẹ tôi có đem tờ kết quả kiểm tra 1 năm về trước của chồng tôi đến bệnh viện lấy số khám bệnh, chính miệng bác sĩ các người nói là không cách nào chẩn đoán chính xác là phình động mạch!"
"Mẹ, mẹ lấy số khám của ai, chúng ta đi tìm gã bác sĩ đó tính sổ, hôm nay nếu các người trị không lành bệnh cho chồng tôi, tôi không để yên cho bệnh viện các người đâu!"
Ánh mắt mẹ chồng lập loè chớp nhá, không hề dám nhìn thẳng Ninh Hân.
Ninh Hân sấn tới, nắm bấu bờ vai của bà mẹ.
"Mẹ nói đi, mẹ lấy số của vị bác sĩ nào, mẹ mau nói đi!"
Mẹ chồng oà khóc nức nở, vội vã đưa mắt cầu cứu nắm chặp lấy ông tay áo Ninh Viễn Chu.
"Là đứa bác sĩ thực tập, điểm số thành tích của thằng nhỏ đó rất cao."
Cặp mắt đỏ ngầu máu của Ninh Viễn Chu đột nhiên trợn to xoe tròn.
"Bác sĩ thực tập cái gì cơ, rốt cục mẹ có đi bốc số khám hay không?"
Mẹ chồng nắm siết lấy ống tay áo của anh ta không rời.
"Phí bốc số hết 100 lận, mẹ vừa lúc đi qua hành lang có đụng mặt với đứa trẻ đó..."
Bà vừa nói lại đột ngột nhận ra cái gì.
"Không sai, là do nó! Chúng ta đi tìm nó tính toán nợ nần, là do miệng nó nói!"
Ninh Viễn Chu dùng 1 lực giằng mạnh vung bà ra.
"Nó nói cái gì, mẹ tường thuật hoàn chỉnh 1 lượt lại xem!"
Mẹ chồng sợ đến phát ngốc rồi, ngắc ngứ ấp úng mấy lần, nhưng mỗi lời mỗi lần nói đều chẳng ăn nhập vào đâu.
Rất trùng hợp thay, nam bác sĩ thực tập sinh đó vừa lúc ca trực ban, Trưởng khoa cho gọi anh ta sang ngọn ngành tra xét 1 phen cặn kẽ.
Bác sĩ thực tập sinh thực tế thành tích chuyên ngành rất tốt.
Anh ta nói: "Bảng kết quả khám bệnh là của năm ngoái, với lại chỉ dựa vào 1 đợt khám bệnh này không thể nào đảm bảo trăm phần trăm phán xét là phình động mạch, cần phải chụp thêm 1 tấm cản quang can thiệp, vừa đúng 1 năm rồi, làm kiểm tra rà soát lại xem kích cỡ có phát sinh biến đổi gì hay không."
Sự thật phơi bày đại bạch, mọi chuyện đều là do mẹ chồng cắt câu lấy nghĩa, chỉ lắng nghe những thứ mà bản thân bà muốn nghe.
Ninh Hân triệt để phát rồ rồi, 1 đôi tròng mắt đỏ lựng, cấu nghiến lên vai mẹ cô ta không chịu nhả.
"100 đồng, há! Tôi cho mẹ mấy cái 100 đồng cơ mà, vì sao mẹ không lấy số khám bệnh hả, mẹ định đem Trương Lỗi hại chết luôn à!"
"Mẹ không biết, thực sự là mẹ không hề hay biết mà," mẹ chồng cũng buông tiếng gào khóc nức nở, "Hàng xóm của dì hai mẹ nói..."
"Lại là người khác nói, người khác nói, mẹ vì sao không lấy số hả, cái tên hàng xóm của dì hai chỉ là thứ chó má!"
Tiếng than vãn của Ninh Hân dội lại ở vùng trống không nơi dãy hành lang u uất, nghe lạnh lẽo tuyệt vọng thê lương vô vàn.
Đôi bả vai mẹ chồng bị cô ta túm ghì không tha, sắc mặt đã bợt đi trắng ngắt.
Ninh Viễn Chu đi tới can ngăn kéo Ninh Hân ra, Ninh Hân sống chết không rời khỏi đôi tay ra.
"Là do chính em đi hỏi dì cả rốt cuộc có nên dùng thuốc Aspirin hay không! Chị dâu của em đã bày biện rõ ràng trước mắt lợi và hại cho em rồi, là tự em chọn lựa gửi gắm niềm tin vào mẹ, bây giờ em oán trách ai hả?"
Ninh Hân không thốt nên lời.
Lời lẽ mũi nhọn quay ngắt chĩa thẳng vào Ninh Viễn Chu.
"Anh hai, là lỗi do anh, thời điểm anh điện thoại cho Trương Lỗi ngữ khí nói chuyện vốn dĩ chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, anh đổ lỗi là do chị dâu mang bệnh đa nghi, bản tính bác sĩ lúc nào cũng ngờ vực không yên, nếu anh không mang thái độ cẩu thả ấy làm sao Trương Lỗi không để tâm đến được chứ?"
Ninh Viễn Chu tẽn mặt quay đi, dẫu cho Ninh Hân buông tay cấu rách giày vò đi nữa.
Dọc đường hành lang đầy rẫy khói thuốc hỗn loạn, cánh cửa thang máy đinh 1 tiếng vỡ tan, cha mẹ Trương Lỗi lảo đảo đi từ xa vội vàng cất bước.
Mẹ chồng ngốc điếng, theo bản năng lùi lùi trốn chui nhủi ngay phía sau cái bóng lưng che chở của Ninh Viễn Chu.
Bố mẹ Trương Lỗi đã sớm nghe tường tận ngọn ngành mọi việc, cũng vì nỗi băn khoăn của nhị vị song thân nên Ninh Hân mới đùn đẩy trách nhiệm cho bà mẹ lôi cái thân già kia đi lấy số khám coi bảng kết quả kiểm tra.
Lúc hay biết tình thế nguy kịch của Trương Lỗi rồi, mẹ Trương Lỗi vỡ oà gào la chói lói, tiến lại gần định túm lấy bà.
Bố của Trương Lỗi coi bộ bình tĩnh trầm ngâm hơn 1 chút, chắp tay cầm điện thoại trên tay ý đồ bấm phím thông báo.
Ninh Viễn Chu xông lại ngăn chặn lại!
"Chú ơi nghe cháu nói, Trương Lỗi sẽ khỏe dần lên, có Sử Phi ở đây Trương Lỗi không gặp chuyện gì cả."
"Phải không Sử Phi hả em?" Anh ta hấp tấp xoay sang phía tôi, đưa cặp ánh mắt đớn hèn chứa đựng cõi lòng cầu xin van nài.
1 hướng khác, mẹ chồng ngoan ngoãn ăn 1 cú bạt tai, không gượng nổi dáng vẻ kiêu hãnh của lão chuyên gia đành cụp đuôi chuồn ra nép ở lưng Ninh Hân.
Ninh Hân ngơ ngác đờ đẫn, 2 hàng nước mắt tự giác chảy dài trên gò má.
Lại thêm vào đấy gương mặt ấy cũng vinh dự ăn liền 2 cú tát.
Cô ả nuốt nhục vào trong, đảo mắt ngoảnh qua dòm ngó.
Vẻ kiêu căng ngạo mạn chẳng còn đọng lại trên ánh mắt uất nghẹn đó, dư vị của những lời khẩn thiết van lạy thê thiết bao quanh cô ta.
"Chị dâu."
Cô ả quỳ sập gối dưới nền gạch.
"Chị chắc chắn sẽ cứu Trương Lỗi khỏi cơn hiểm nghèo được phải không?"
Tôi ngậm bồ hòn làm ngọt không nói lời nào.
Ả ta tự túm tóc bạt tai liên hồi, hết cái này lại nối tiếp cái kia.
"Chị dâu, ngàn sai vạn lỗi đều là do em sai, cầu xin đại nhân rộng lượng tha cho kẻ tiểu nhân, mong chị 1 lòng tìm cách cứu chữa cho Trương Lỗi, em nguyện xin lỗi chị, em cúi lạy rập đầu dập gối mong chị..."
Đầu phía bên kia mẹ chồng bị hất văng sấp mặt xuống đất, quang cảnh vô biên hoang đường nhiễu loạn cả lên.
"Sử Phi, em nói 1 câu đi chứ!"
Ninh Viễn Chu vỡ toang gọi giật lên tiếng, vừa thét ré lên lại đi hốt đoạt chiếc điện thoại của ba Trương Lỗi, đầu khác lại bứt rứt lôi kéo mẹ Trương Lỗi.
Xuyên qua tấm cửa kính thăm bệnh, chứng kiến Trương Lỗi với hàng loạt chằng chịt ống truyền trên toàn thân thể, con tim tôi xót xa nức nở muôn vàn.
Những vẫn như cũ buông ra sự thật lạnh lùng.
"Trương Lỗi chẳng thuộc khoa tôi đang điều hành, sẽ có những bác sĩ rành rọt thâm sâu hơn theo liệu trình trị liệu cho cậu ấy, dẫu có là ai thì họ cũng sẽ dốc lòng dốc sức mà thôi."
Cả khu hành lang như gánh hát hồ quảng, phải viện nhờ can thiệp của bệnh viện mới khống chế bình định ngọn cờ binh biến.