Cảnh sát không lập tức xông lên tầng.
Chỉ cần khí gas gặp lửa...
Toàn bộ các hộ dân trên tầng đó đều sẽ gặp nguy hiểm.
Lực lượng cứu hỏa khẩn cấp sơ tán cư dân, đồng thời ngắt nguồn cung cấp khí gas từ bên ngoài tòa nhà.
Loa phát thanh của ban quản lý vang khắp khu chung cư.
Chẳng mấy chốc, hành lang đã chật kín người vội vã chạy xuống dưới.
Tôi ngồi trong xe cảnh sát, mắt không rời khỏi cửa sổ căn hộ của mình.
Đèn phòng khách vẫn sáng.
Nhưng toàn bộ rèm cửa đều đã được kéo kín.
Nhân viên đàm phán bảo tôi tiếp tục gọi cho Thiệu Bằng, cố gắng giữ chân anh ta càng lâu càng tốt.
Cuộc gọi đầu tiên...
Không ai bắt máy.
Đến cuộc gọi thứ hai, chuông gần tắt thì anh ta mới chậm rãi nghe máy.
"Đến dưới lầu rồi à?"
"Tôi mang tiền đến rồi."
"Cảnh sát cũng đến rồi chứ?"
"Anh làm lớn chuyện đến mức này, sao có thể giấu được?"
Anh ta im lặng một lúc.
"Bảo bọn họ rút hết ra ngoài cổng khu chung cư."
"Anh thả mẹ tôi xuống trước."
"Thẩm Ninh."
"Đến giờ cô vẫn chưa học được cách nghe lời."
"Anh muốn gì, chúng ta có thể thương lượng."
"Tôi muốn Tưởng Đại Hải được thả."
"Việc đó không thể."
"Vậy thì dùng cậu cô để đổi."
Tôi sững người.
"Ý anh là gì?"
"Thẩm Quốc Cường biết quá nhiều."
"Bảo ông ta lên đây một mình."
"Tôi sẽ thả mẹ cô."
Anh ta vốn không hề muốn trao đổi.
Điều anh ta thật sự muốn...
Là đẩy toàn bộ trách nhiệm sang cho Thẩm Quốc Cường.
Rồi khiến cậu tôi vĩnh viễn không còn cơ hội mở miệng.
Cảnh sát nhanh chóng nhận ra ý đồ của anh ta, lập tức ra hiệu bảo tôi từ chối.
"Cậu tôi sẽ không lên."
"Vậy thì chuẩn bị nhặt xác mẹ cô đi."
Tôi nghe thấy giọng Phùng Xuân Mai ở bên cạnh giục giã.
"Đừng nói nhiều với nó nữa."
"Bảo nó chuyển tiền trước."
"Chỉ cần tiền vào tài khoản..."
"Chúng ta sẽ đi bằng lối thoát hiểm."
Hình như Thiệu Bằng đã đưa tay che micro.
Giọng của hai người lập tức trở nên mơ hồ.
Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy...
Đã đủ để cảnh sát xác nhận.
Giữa hai mẹ con họ...
Không hoàn toàn cùng một phe.
Phùng Xuân Mai chỉ muốn lấy tiền rồi bỏ trốn.
Còn Thiệu Bằng...
Lại muốn hủy sạch chứng cứ.
Đồng thời ép Thẩm Quốc Cường gánh toàn bộ tội lỗi.
Nhân viên đàm phán bảo tôi cố tình kích động Phùng Xuân Mai.
"Bác à."
"Thiệu Bằng chuẩn bị đẩy hết mọi chuyện lên đầu bác rồi."
"Tưởng Đại Hải đã khai."
"Chính bác xúi Thiệu Kiệt gửi những tin nhắn đó."
Quả nhiên...
Phùng Xuân Mai lập tức giật lấy điện thoại.
"Nó nói bậy!"
"Tôi chỉ bảo con trai dọa cô thôi!"
"Camera không phải tôi lắp."
"Giấy tờ giả cũng không phải tôi làm!"
"Vậy là ai làm?"
"Đều là Thiệu Bằng..."
Bà ta còn chưa nói hết câu.
Trong điện thoại đã vang lên một tiếng "rầm" nặng nề.
Hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội.
Phùng Xuân Mai ngã mạnh xuống đất.
Trán đập vào mép bàn trà.
Thiệu Bằng lập tức giật lại điện thoại.
"Cô dám moi lời tôi?"
"Tôi chỉ muốn xác nhận mẹ tôi vẫn còn sống."
"Hiện giờ bà ấy vẫn còn."
"Mười phút nữa..."
"Thì chưa chắc."
Nói xong.
Anh ta lại cúp máy.
Nhưng câu nói vừa rồi của Phùng Xuân Mai...
"Đều là Thiệu Bằng..."
Đã được ghi âm trọn vẹn.
Lực lượng cứu hỏa thả thiết bị ảnh nhiệt từ trên mái nhà xuống.
Trong căn hộ...
Có tổng cộng ba nguồn nhiệt.
Mẹ tôi bị giữ lại trong phòng khách.
Phùng Xuân Mai nằm cạnh bàn trà.
Còn Thiệu Bằng...
Liên tục đi qua đi lại giữa phòng ngủ và phòng làm việc.
Dường như anh ta đang tìm kiếm thứ gì đó.
Đột nhiên...
Tôi nhớ đến chiếc thẻ nhớ dự phòng mà Thẩm Quốc Cường định lấy đi.
Nó rất có thể...
Vẫn còn giấu trong khu vực ổ cắm cạnh đầu giường.
Lần khám nghiệm đầu tiên.
Cảnh sát chỉ lấy chiếc camera ra.
Trong khi đó...
Thẩm Quốc Cường lại nhận được tin nhắn nói rằng bên trong vẫn còn một chiếc thẻ nhớ.
Thiệu Bằng mạo hiểm quay lại đây.
Không chỉ để khống chế mẹ tôi.
Mà còn muốn lấy đi...
Chứng cứ hình ảnh cuối cùng.
Đội kỹ thuật lập tức xem lại toàn bộ ảnh hiện trường.
Quả nhiên.
Phía sau hốc ổ cắm vẫn còn một khe hở rất nhỏ.
Nếu chiếc thẻ nhớ rơi sâu vào trong tường.
Muốn lấy ra...
Buộc phải tháo cả phần len chân tường bên cạnh.
Thảo nào...
Anh ta cứ liên tục qua lại giữa phòng ngủ và phòng làm việc.
Cảnh sát quyết định tiếp cận cửa sổ phòng ngủ từ bên ngoài tòa nhà để đánh lạc hướng Thiệu Bằng.
Một tổ khác...
Sẽ đi từ ban công căn hộ bên cạnh để đột nhập.
Ngay trước khi hành động bắt đầu.
Điện thoại tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn mới.
Người gửi...
Là mẹ tôi.
Chỉ có đúng bốn chữ.
"Cửa sổ bếp."
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn về phía căn bếp nhà mình.
Ô cửa sổ ấy...
Không hề kéo rèm.
Sau lớp kính...
Mơ hồ xuất hiện một bóng người.
Ngay giây tiếp theo.
Đèn trong bếp chớp liên tiếp ba lần.
Đó là tín hiệu cầu cứu mà mẹ và tôi đã hẹn với nhau từ khi tôi còn nhỏ.
Tôi lập tức báo lại cho cảnh sát.
Thế nhưng...
Thiết bị ảnh nhiệt vẫn hiển thị.
Mẹ tôi vẫn ngồi nguyên trong phòng khách.
Trong căn bếp...
Hoàn toàn không có ai.
Ngọn đèn đó...
Không phải mẹ tôi bật.
Đúng lúc tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía căn bếp.
Cửa sổ phòng ngủ bỗng cuồn cuộn bốc lên khói đặc.
Thiệu Bằng đã châm lửa đốt giấy trong phòng.
Lực lượng cứu hỏa lập tức chuẩn bị phá cửa sổ.
Nhưng xuyên qua màn khói.
Tôi lại nhìn thấy một người đàn ông ngẩng đầu lên.
Người đó thấp và mập.
Tuyệt đối không phải Thiệu Bằng.
Vừa rồi.
Thiết bị ảnh nhiệt chỉ xác nhận có ba nguồn nhiệt.
Điều đó có nghĩa...
Ngay từ đầu trong căn hộ đã có người thứ tư.
Người đàn ông ấy đẩy cửa sổ ra.
Giơ cao một chiếc thẻ nhớ lên giữa không trung.
Đứng từ tầng cao nhìn xuống.
Ông ta hét lớn về phía tôi.
"Thẩm Ninh!"
"Bảo cảnh sát lùi lại!"
"Trong chiếc thẻ này..."
"Không chỉ có video của cô."
"Mà còn có..."
"Sự thật về cái chết của bố cô năm đó!"